Goodbye Sengen
Cậu đã bao giờ cảm thấy mình như một bánh răng cũ kỹ, cứ quay đều tăm tắp trong guồng quay của trường lớp và định nghĩa về sự "ổn định" chưa? Tớ vừa bắt gặp một tác phẩm khiến tớ phải dừng lại suy ngẫm, như thể thấy chính mình trong đó vậy. Đó là Goodbye Sengen, một câu chuyện thanh xuân không tô hồng, cũng chẳng hề xa lạ, mà chạm vào những góc khuất đầy thuần túy trong tâm hồn mỗi người trẻ chúng ta. Câu chuyện dẫn dắt qua góc nhìn của Kaito, một nam sinh cấp ba mang tư tưởng an phận, chỉ mong sao đủ số buổi lên lớp để tốt nghiệp, rồi lặng lẽ bước vào đời như một nhân viên văn phòng mờ nhạt. Thế nhưng, vòng lặp bình lặng ấy đã vỡ tan khi mùa xuân cuối cùng của tuổi học trò ập đến, kéo theo sự xuất hiện của Kohane – một cô gái tràn đầy nhiệt huyết, dũng cảm theo đuổi ước mơ đến mức khiến người khác phải choáng ngợp.
Sự va chạm giữa hai thái cực, giữa một kẻ đang cố trốn tránh thực tại và một người khao khát cháy bỏng với hoài bão, tạo nên một bản giao hưởng cảm xúc đầy mãn nhãn. Tớ thực sự bị Goodbye Sengen mê hoặc bởi cách nó bóc tách những chiếc mặt nạ mà chúng ta vẫn thường mang trên mình mỗi ngày. Nó không chỉ đơn thuần là một chuyện tình lãng mạn, mà là sự thôi thúc đầy gây nghiện về việc đối mặt với con người thật bên trong mỗi chúng ta. Những trang sách, những khung hình của Goodbye Sengen như nhịp đập của một trái tim vừa tìm thấy lý do để loạn nhịp. Cảm giác nhìn thấy họ đứng trên cán cân giữa hiện thực nghiệt ngã và giấc mơ rực rỡ khiến tớ vừa thấy nghẹn ngào, lại vừa thấy khao khát được bừng nở như chính họ.
Nếu cậu đang tìm một khoảng lặng để tự vấn về thanh xuân, hoặc đơn giản là muốn tìm lại chút lửa nhiệt huyết đã lỡ đánh rơi đâu đó, hãy mở Goodbye Sengen ra ngay. Đừng chỉ đọc, hãy để nó "lây nhiễm" vào lòng cậu, như cách Kohane đã làm thay đổi cả thế giới quan của Kaito. Đây thực sự là một trải nghiệm mà tớ tin là sẽ khắc sâu vào tâm trí cậu lâu thật lâu sau khi lật giở trang cuối cùng.
Danh sách chapter (14)
Câu hỏi thường gặp
Nhận xét từ độc giả
Câu chuyện này mang lại cảm giác hoài niệm về thời thanh xuân khá nhẹ nhàng, nhưng thú thật là mình mong chờ một chút ngọt ngào hơn ở phần kết. Mạch truyện hơi trầm buồn, đôi chỗ làm mình thấy hơi hụt hẫng vì chưa khai thác sâu vào những khoảnh khắc lãng mạn giữa các nhân vật. Dù vậy, cách tác giả miêu tả tâm lý cũng oke phết, ủa vkl sao mà mấy cái nỗi niềm đó giống mình hồi xưa thế không biết. Nhìn chung là đọc để giải trí thì được, nhưng chưa đủ để làm mình thấy rung động mãnh liệt :))
oke đây là kho báu bị ẩn thật sự
Đọc xong thấy bản thân mình trong đấy vkl, đúng kiểu mấy bánh răng cũ kỹ bị guồng quay công việc bào mòn mỗi ngày. Truyện viết thực tế, không có mấy thứ viển vông nên đọc cuốn dã man. Cứ tưởng mở ra đọc tí rồi đi ngủ, ai dè đọc một mạch hết sạch vì nó đúng tâm trạng quá. Đọc xong thấy nhẹ lòng hẳn, cảm giác như được tiếp thêm tí động lực để mai đi làm tiếp ấy. Đỉnh thật sự :))
thật ra expectation thấp nhưng đọc vào thấy ok hơn nhiều
Bình luận (0)
Bạn đã đọc truyện này? Chia sẻ cảm nhận bên dưới nhé!