Gichi Gichi
Cậu có bao giờ tự hỏi, nếu một ngày nọ, ranh giới giữa sự ngây thơ trẻ con và nỗi kinh hoàng siêu thực bị xóa nhòa thì sẽ ra sao chưa? Tớ vừa mới "lạc" vào một thế giới kỳ lạ, nơi mà cái tên Gichi Gichi không chỉ là tiêu đề, mà là một trải nghiệm thị giác khiến tớ phải đứng hình mất mấy giây. Dưới bàn tay nhào nặn quái dị của Suehiro Maruo, tác giả không vẽ truyện tranh theo lối thông thường, ông vẽ nên những cơn ác mộng được khoác áo học đường.
Nhân vật chính của chúng ta, cậu bé Gichi Gichi, không phải là một anh hùng tỏa sáng rực rỡ như trong mấy bộ shonen cậu thường xem. Ở cậu là một sự pha trộn khó tả giữa nét hồn nhiên đến lạ lùng và thứ sức mạnh siêu nhiên đầy ám ảnh. Những tình huống cậu giúp đỡ bạn học trong Gichi Gichi không bao giờ mang màu sắc tươi sáng, mà chúng kịch tính theo cách của một vở kịch kinh dị, nơi mỗi khung hình đều chứa đựng sự bấp bênh giữa tiếng cười mỉa mai và cái rùng mình thấu xương. Đó là thứ cảm giác nhẹ nhàng mà thấm, len lỏi vào tâm trí khi tớ thấy cậu bé này loay hoay trong một xã hội học đường vốn đã khắc nghiệt, nay lại càng vặn vẹo dưới lăng kính siêu nhiên.
Đọc Gichi Gichi, tớ thấy mình như đang đi trên dây giữa một bên là sự đồng cảm với cậu bé, một bên là nỗi sợ hãi trước những hình ảnh độc đáo, có phần lập dị mà Maruo tạo ra. Nó không dành cho những ai tìm kiếm sự giải trí nhẹ nhàng, nhưng nếu cậu muốn thử thách bản thân với một cái nhìn khác lạ về tuổi trẻ, về những góc khuất trong tâm hồn con người dưới hình hài một bộ truyện Comedy pha lẫn Horror, thì đây chính là lựa chọn không thể bỏ qua. Đừng mong đợi một cốt truyện tuần tự dễ đoán, bởi Gichi Gichi giống như một mê cung mà càng đi sâu, cậu càng thấy mình bị hút vào thứ phong cách tao nhã nhưng đầy gai góc của tác giả. Nếu tối nay cậu không có kế hoạch gì, hãy thử mở Gichi Gichi ra xem sao, chỉ cần nhớ chuẩn bị sẵn tinh thần cho những thứ mà ngay cả trong mơ cậu cũng chưa từng nghĩ tới.
Danh sách chapter (11)
Câu hỏi thường gặp
Nhận xét từ độc giả
Vibe của bộ này mang đậm chất art-house horror, cảm giác như đang xem mấy cái experimental film quốc tế vậy, đỉnh ngl. Suehiro Maruo thực sự là bậc thầy trong việc tạo ra sự đối lập giữa cái ngây thơ và sự ghê rợn, kiểu là aesthetic này không phải ai cũng get được. Honestly, mình thấy đây là một masterpiece trong thể loại này, trải nghiệm đọc cực kỳ mind-blowing. Highly recommend cho bạn nào muốn đổi gió với gu nghệ thuật độc lạ 👁️
Thật sự lần đầu đọc tác phẩm của Suehiro Maruo mà thấy vibe kinh dị này ám ảnh ngl luôn ấy. Mình cực kỳ thương bé nhân vật chính, dù tạo hình hơi dị nhưng cách bạn ấy đối diện với thế giới thật sự rất đáng suy ngẫm. Nét vẽ kiểu là chi tiết đến mức rùng mình luôn, đúng gu mình thích sự nghệ thuật pha lẫn chút đen tối. Có điều nội dung hơi khó nuốt với người mới, nhưng mà phải công nhận là đỉnh 😶
Hay hơn mình tưởng nhiều :D recommend cho cả nhà
Mới đọc đến giữa mà đã biết sẽ đọc hết rồi
Bình luận (0)
Bạn đã đọc truyện này? Chia sẻ cảm nhận bên dưới nhé!