Suốt đoạn đường còn lại Tần Thời mặt nặng mày nhẹ đến ngựa cũng không thèm cưỡi, tay cầm dây cương dắt cả người lẫn ngựa trở về.

Thỉnh thoảng Từ Á Ngôn cũng thử gọi hắn một tiếng nhưng bị Tần Thời ngó lơ nên y cũng không cố nữa.

Hắn không trả lời y, y cũng mặc kệ hắn luôn!
Tần Thời càng cảm thấy tức giận hơn.

Có khi Từ Á Ngôn còn không biết vì sau hắn giận kia kìa, Từ Á Ngôn xem Tần Thời là tên ngốc, thật hay hắn cũng coi y như vậy.

Tần Thời vẫn là người xuống nước trước hạ giọng thương lượng: "Lần sau ngươi không được gọi ai là ca ca nữa."
Từ Á Ngôn khó hiểu nhìn hắn: "Vì sao?"
"Bản vương không thích."
Từ Á Ngôn khẽ cười hỏi: "Vậy vương gia thích gì?"
Thích ngươi.


Nhưng mà từ trước đến nay Tần Thời chưa từng thổ lộ với ai cả, có duy nhất một lần thì trong lúc người ta bất tỉnh nhân sự, hắn cũng không có ý định nói lại, trong lòng hắn có y như vậy là được rồi, sao phải nói ra mấy lời thừa thãi này.

Tần Thời ngoài mặt vẫn tỏ ra khó chịu nói: "Ngươi hỏi làm gì? Tóm lại ngươi phải nghe lời ta."
"Ừm." Từ Á Ngôn có một chút thất vọng rũ mắt xuống, cũng không nói gì thêm nữa, Tần Thời cảm thấy Từ Á Ngôn hơi lạ, nhưng dạo gần đây y hay bất thường như vậy nên cũng không để ý cho lắm.

Lần này Tần Thời thắng lợi trở về lại tạo nên tiếng vang lớn, những lời có cánh tung hô hắn không ngớt, nói hắn là báu vật của Nam Quốc, là thần tiên hạ phàm cứu vớt chúng sinh.

Từ Á Ngôn cứ cảm thấy những lời này có hơi quá, nhưng xưa nay Tần Thời vẫn luôn được yêu quý như vậy nên nghe xong rồi thôi.

Tần Thời vừa về cũng không có thời gian nghỉ ngơi mà lập tức vào cung bái kiến hoàng thượng, dĩ nhiên lần này phải dẫn Từ Á Ngôn theo cùng, vừa nhìn thấy hai người, hoàng thượng đã cười khà khà ban thưởng biết bao là đồ quý giá.

Yến tiệc này văn võ bá quan đều đến đông đủ nên dĩ nhiên có cả Từ lão gia, bữa tiệc bắt đầu được quá nửa, nhân lúc không ai để ý Từ Á Ngôn viện cớ đi ra ngoài gặp cha.

Tần Thời bị hết người này đến người kia chuốc rượu nên cũng không có thời gian để ý Từ Á Ngôn từng khắc, y đi ra ngoài lúc nào cũng không hay.

Thời tiết mùa xuân khá là tốt, hôm nay trăng vừa tròn vừa sáng, Từ lão gia đã đứng đợi ở ngoài từ lâu, tuy trong lòng có sốt ruột nhưng đang ở hoàng cung nên ông cũng không dám quá vô lễ, nhìn thấy Từ Á Ngôn trước tiên cúi đầu xuống thỉnh an.

Từ Á Ngôn dù là con ông nhưng cũng là chính phi của Tần Thời.

Nếu như là trước kia, khi về nhà Từ Á Ngôn có thể thoải mái nhào đến ôm lấy cha, nhưng thấy ông hành lễ như vậy, y chỉ có thể nhìn dòng người xung quanh há hốc miệng một hồi rồi mới thở dài nói: "Cha có khỏe không?"
"Câu này ta phải hỏi vương phi mới đúng, đến Ngọc Quan vất vả như vậy không mệt chứ?"
Từ Á Ngôn xụ mặt xuống lập tức kêu than: "Mệt lắm luôn ấy, con còn muốn nghỉ ngơi mà phải vào trong cung luôn rồi."
Ban đầu nhìn thấy Từ Á Ngôn không thất lễ ở trong cung, Từ lão gia còn nghĩ y cuối cùng cũng trưởng thành hơn rồi, ai ngờ nghe những lời than vãn này không biết làm sao khẽ mắng y một tiếng trách: "Con xem con kìa, những lời này để người ngoài nghe thấy còn ra thể thống gì, không được kêu ca trước mặt người khác biết chưa?"
Từ Á Ngôn cũng cười hì hì nói: "Thì con cũng chỉ kêu với cha thôi mà."
Xung quanh có nhiều người, hơn nữa Từ lão gia cũng không thể rời khỏi yến tiệc quá lâu nên chỉ hỏi qua loa hai ba câu, thấy y vẫn ổn rồi thôi, trước khi đi ông ngập ngừng một lúc rồi hỏi: "Tam vương gia...!đối xử với con tốt chứ?"
Từ Á Ngôn thoáng khựng lại nhưng rất nhanh cười tươi nói: "Đương nhiên là tốt rồi, cha không thấy con sống rất thoải mái à? Thoải mái hơn nhà của cha nhiều."
Từ lão gia lườm y một cái rời mới quay người trở vào.


Y cũng nói thật mà, ngoại trừ việc không thích y ra thì Tần Thời đều đối với y rất tốt.

Bên trong vẫn ồn ào như cũ không biết bao giờ mới dừng, Từ Á Ngôn không thích mùi rượu nên đi dạo xung quanh một vòng, ai ngờ hoàng cung nhiều lối đi quá, đi một chút đã lạc đến tận đâu.

Từ Á Ngôn vốn muốn tìm một cung nữ hay thái giám nào đấy hỏi đường, nhưng chỗ này càng đi càng vắng vẻ, ngay cả một bóng người cũng không có, mặc dù hôm nay trăng rất sáng nhưng một mình đi ở nơi xa lạ như vậy vẫn khiến Từ Á Ngôn dâng lên cảm giác sợ hãi, bỗng phía trước lại loáng thoáng nghe thấy tiếng nói chuyện.

Từ Á Ngôn không có ý định nghe lén người ta nhưng y nhận ra giọng nói này có một chút quen thuộc, do dự một lúc Từ Á Ngôn lặng lẽ nép sau hòn giả sơn nín thở lắng nghe.

Cách đó không xa chính là giọng nói của Thái phi: "Không ngờ dịch bệnh ở Ngọc Quan nặng như vậy chúng vẫn an toàn trở về, thật đúng là phúc lớn mạng lớn."
"Nghe nói Từ Á Ngôn mắc bệnh cũng là thập tử nhất sinh rồi, không ngờ đúng lúc điều chế ra thuốc, thật đúng là súc sinh mạng thường sống dai."
"Dù gì đó cũng là đứa con ngươi nuôi suốt bao nhiêu năm." Giọng Thái phi mang theo một chút ý cười nhìn sang Từ đại phu nhân hỏi: "Không cảm thấy thương tiếc một chút nào sao?"
Đại phu nhân cũng cười nói: "Tần vương cũng là do đích thân thái phi nuôi dạy đó thôi, không phải thái phi cũng không muốn..."
Những lời phía sau im bặt, nhưng chỉ vậy thôi Từ Á Ngôn cũng đủ hiểu đó là có ý gì.

Đại phu nhân không muốn cho Từ Á Ngôn sống, Thái phi cũng không muốn cho Tần Thời sống, nhưng mà vì sao?
Tần Thời đã làm gì Thái phi mà khiến bà ta ác độc đến mức muốn hắn phải chết?
Từ Á Ngôn cảm thấy bất công thay cho Tần Thời nhưng y cũng không nghĩ đến, từ lúc vào Từ phủ đến giờ y cũng có động gì đến đại phu nhân đâu, mà bà ta vẫn luôn coi y là cái gai trong mắt đó thôi.

"Nói cho cùng ngươi cũng gọi bản cung một tiếng di nương." Thái phi cười nói: "Hiện tại lại còn chung đường, chuyện của ngươi cũng là chuyện của ta."
Những lời phía sau toàn là lời nịnh nọt của đại phu nhân Từ Á Ngôn đều không nghe rõ, đến khi hai người kia rời đi rồi y vẫn không thể đứng lên nổi, trước đó y còn nghĩ Tần Thời tùy hứng nên vô lễ với Thái phi, hóa ra giữa họ còn có khúc mắc khác.


Dịch bệnh ở Ngọc Quan cũng chẳng phải do Thái phi lo lắng cho bách tính hay gì, chỉ là muốn dồn hắn một đi không trở lại, còn đề nghị cho y đi theo.

Thì ra là muốn một mũi tên trúng hai đích, cùng lúc diệt trừ cái gai trong mắt này.

Có khi Tần Thời cũng nhìn ra từ lâu rồi, chẳng qua là, chẳng qua là vì còn có hoàng huynh của hắn, biết rõ người ta không muốn mình sống mà vẫn lao đầu vào.

Bỗng nhiên có tiếng thở dài đằng sau, Tần Thời xoa nhẹ trán có chút tức giận mắng: "Ngươi, ngươi chạy lung tung đi đâu vậy? Làm ta chạy khắp nơi đi tìm, thật là..."
Từ Á Ngôn giật mình ngước mặt lên nhìn hắn, khi phát hiện ra không thấy Từ Á Ngôn đâu hắn đã chạy khắp nơi tìm y, trên trán còn xuất hiện lấm tầm mồ hôi làm Từ Á Ngôn nhìn có chút ngơ ngác.

Tần Thời của y tốt như vậy, được bao nhiêu người yêu quý, sao có kẻ lại không muốn hắn sống nữa chứ.

Vốn muốn quở trách Từ Á Ngôn vài câu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt đáng thương như chó con đi lạc kia Tần Thời vẫn không thốt nên lời, hắn cảm thấy từ khi quen Từ Á Ngôn bản thân cũng dần kiên nhẫn hơn hẳn, mỉm cười đưa tay ra nói: "Đi thôi, chúng ta về nhà."
Từ Á Ngôn cố quên đi chuyện không vui vừa rồi cầm lấy tay hắn, lòng bàn tay Tần Thời không được mềm mại cho lắm, bên trên còn rõ vết chai nhưng Từ Á Ngôn cầm vào vẫn cảm thấy thực sự ấm áp, y cười gượng hỏi: "Sao vương gia tìm được ta hay vậy?"
"Còn phải hỏi?" Hắn nhéo nhéo lấy lòng bàn tay y nửa đùa nửa thật nói: "Dù ngươi có trốn ở đâu đi nữa ta cũng tìm được.".