49. Phúc Lợi Viện Nhi Đồng...

Y như Sở Cố Hoài dự tính, Tiễn Tiểu Háo buổi tối thật sự không ngủ, mới vừa nằm xuống không lâu thì bỗng ngồi dậy ôm tự điển, làm hại Sở Cố Hoài một đêm tỉnh bốn, năm lần.

“ Chị xin em, ngoan ngoãn nằm được chưa, chị buồn ngủ muốn chết.” Sở Cố Hoài cầu xin Tiễn Tiểu Háo.

“ Ngủ không được mà, ngày mai em còn có đứa nhỏ.” Tiễn Tiểu Háo cười ha ha tiếp tục xem từ điển.

“ Tên còn chưa nghĩ ra hả?” Sở Cố Hoài híp mắt hỏi.

“ Nghĩ được rồi, bất quá suy nghĩ có nên thêm mấy cái tên nữa không, như vậy là có thể chọn.” Tiễn Tiểu Háo tiếp tục xem từ điển.

“ Hai cái là đủ rồi, em đặt tên gì?” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Nữ tên Sở Duy Thước, nam tên Sở Duy Tiêu.” Tiễn Tiểu Háo vui tươi hớn hở nói.

“ Liên quan gì tới thước (gạo) vậy.”

“ Háo Tử yêu đại thước (chuột yêu gạo)......” Tiễn Tiểu Háo giải thích.

“ Ra là thế, vậy tùy em......” Sở Cố Hoài bỗng nhiên nổi lên cảm giác nguy cơ, nàng cảm thấy đứa nhỏ này đến đây về sau địa vị của mình sẽ bị uy hiếp nghiêm trọng.

“ Ừm ừm, chị mau ngủ đi, ngày mai còn phải lái xe á.” Tiễn Tiểu Háo đứng dậy tắt đèn, lưu lại đèn bàn thôi, tiếp tục treo đèn chiến đêm.

Sáng ngày hôm sau, Sở Cố Hoài không cảm nhận được hơi ấm của Tiễn Tiểu Háo bèn tỉnh lại, ngồi dậy mới nhìn thấy Tiễn Tiểu Háo ngủ ngồi ở trên bàn, thỉnh thoảng chép chép miệng.

Sở Cố Hoài xem Tiễn Tiểu Háo ngủ say liếc mắt một cái, cầm lấy tấm chăn trên giường nhẹ nhàng đắp cho nàng, sau đó nhanh chân nhanh tay mở cửa phòng, đi phòng tắm rửa mặt xong, lại chạy tới phòng bếp ăn sáng, nấu cháo, chiên hai cái trứng, lúc này mới chạy vào phòng kêu Tiễn Tiểu Háo rời giường.

“ Nha đầu, rời giường......” Sở Cố Hoài lấy tay vỗ vỗ bả vai Tiễn Tiểu Háo.

“ Ưm......” Tiễn Tiểu Háo kéo dài giọng mũi, không muốn tỉnh lại, bản năng ôm lấy eo Sở Cố Hoài tiếp tục ngủ.

Sở Cố Hoài buồn cười nhìn nàng, tối hôm qua kêu nàng ngủ lại không chịu, nàng đã sớm biết Tiễn Tiểu Háo hôm nay sẽ không rời nổi giường, ngủ ở đây không biết có bị cảm lạnh không.

“ Ngoan, nếu không đứng dậy đứa nhỏ sẽ bị bắt mất......” Sở Cố Hoài hù dọa.

“ Đứa, đứa nhỏ!” Tiễn Tiểu Háo choàng tỉnh, mơ mơ màng màng nói nhảm.

“ Tỉnh? Chạy nhanh đánh răng rửa mặt đi, vừa rồi ba mẹ gọi tới, nói một giờ sau lại đây, coi em một thân lôi thôi kìa.” Sở Cố Hoài đem Tiễn Tiểu Háo từ trên ghế kéo lên.

“ Hơ.” Tiễn Tiểu Háo dụi dụi mắt hướng phòng tắm đi, không lâu sau liền đem bản thân tắm rửa sạch sẽ đưa đến bàn cơm.

“ Hiếm khi chị làm bữa sáng nha.” Tiễn Tiểu Háo xúc động cắn một miếng trứng chiên.

“ Hương vị thế nào?” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Ăn được, ưm, tạm chấp nhận.” Tiễn Tiểu Háo nuốt một ngụm cháo.

“ Không có lần sau a......” Sở Cố Hoài vẻ mặt hắc tuyến nói.

“ Khì khì......”

Ăn xong điểm tâm, Tiễn Tiểu Háo thu thập qua loa một chút, liền lôi kéo Sở Cố Hoài ngồi ở trong viện đợi các trưởng bối.

Rất nhanh các trưởng bối đi ra, xem ra các trưởng bối tâm tình kích động cũng không ít hơn Tiễn Tiểu Háo tý nào.

“ Trời ơi, ông nội làm trò gì vậy......” Tiễn Tiểu Háo nhìn thấy ngoài sân hai ba chiếc quân xe, trợn mắt há hốc mồm.

“ Phỏng chừng là sợ trên đường xảy ra chuyện, dùng quân xe không ai dám đụng.” Sở Cố Hoài suy đoán.

“ Á, có đạo lý.” Tiễn Tiểu Háo gật gật đầu.

“ Trên xe khẳng định có vệ sĩ, không chỉ một người.” Sở Cố Hoài nhíu mày tiếp tục đoán.

“ Ặc...... Thật á! Chắc có phạm nhân, em muốn đi xem!” Tiễn Tiểu Háo vừa nghe đến vệ sĩ liền kích động, lôi kéo Sở Cố Hoài hướng ngoài sân chạy.

“ Ông nội, ông nội!” Tiễn Tiểu Háo vừa chạy vừa la.

“ Tiễn nha đầu, bên này......” Sở ông nội cười rồi ngoắc ngoắc Tiễn Tiểu Háo.

“ Ơ, ông nội,chị Cố Hoài nói có vệ sĩ a.” Tiễn Tiểu Háo hướng trên xe nhìn, trừ bỏ ông nội cùng Tiểu Trương, không thấy có những người khác.

“ Ở chỗ Sở bá mẫu Sở bá phụ còn có ba mẹ con hết rồi.” Sở ông nội nói.

“ Ác, cháu và chị Cố Hoài ngồi chung xe với ông nha.” Tiễn Tiểu Háo nhu thuận nói, sau đó lôi kéo Sở Cố Hoài ngồi vào ghế sau. Khi Sở Cố Hoài ngồi vào, Tiểu Trương liền khởi động xe, ấn loa, nhắc nhở mấy chiếc xe đi theo ở phía sau.

“ Tiễn nha đầu a, mang đứa nhỏ mệt chết đi, có muốn ông nội tìm cho cháu một bảo mẫu giúp đỡ không.” Sở ông nội hỏi.

“ Không cần không cần, cháu sẽ không mệt, tiểu hài tử phải tự mình chăm mới có thể thân thiết.” Tiễn Tiểu Háo cười nói.

“ Ừ, có đạo lý, nha đầu xem ra cháu thực thích tiểu hài tử nha.”

“ Đúng a, cháu đặc biệt thích tiểu hài nhi, thịt nhiều thật là đáng yêu.” Tiễn Tiểu Háo híp mắt cười.

“ Ừ, vậy tốt rồi. Nha đầu a, đứa nhỏ họ Sở con có ý kiến gì không?” Sở ông nội hỏi.

“ Không có a, nhà của chúng con bốn người, Sở bá mẫu chỉ sinh có chị Cố Hoài, đương nhiên là họ Sở.” Tiễn Tiểu Háo theo lý thường đương nhiên nói.

“ Ai, ai.” Sở ông nội luôn miệng đáp, mặt cười tươi như hoa.

“ Em nha......” Sở Cố Hoài cười nắm tay Tiễn Tiểu Háo.

“ Hì hì.” Tiễn Tiểu Háo ngồi lâu ở trên xe sinh ra buồn ngủ, trong chốc lát đã gục ở trên đùi Sở Cố Hoài ngủ ngon lành. Sở ông nội xuyên thấu qua kính chiếu hậu thấy được, quay đầu đối Sở Cố Hoài nói:“ Ở phía dưới có cái chăn nhỏ, đắp cho con bé đi, đừng để bị lạnh, khoảnh một giờ nữa mới có thể đến Phúc Lợi Viện.”

“ Dạ.” Sở Cố Hoài gật gật đầu, tận lực làm động tác nhỏ lấy ra tấm chăn nhỏ, thật cẩn thận khoác trên người Tiễn Tiểu Háo.

“ Sao lại ngủ ngon như vậy?” Sở ông nội hỏi.

“ Tối hôm qua thức đặt tên cho đứa nhỏ, lại nghĩ đến hôm nay có thể đem đứa nhỏ mang về, hưng phấn đến một đêm không ngủ.” Sở Cố Hoài nhíu mày nói.

“ Ai, chỉ là nhận nuôi đứa nhỏ đã như vậy rồi, nếu là đứa nhỏ do chính mình sinh ra không biết con bé còn vui vẻ đến cỡ nào, cháu đó nha......” Sở ông nội trách cứ liếc Sở Cố Hoài một cái.

“ Ông nội, ông vẫn không hiểu.” Sở Cố Hoài thản nhiên nói.

“ Không hiểu cái gì?” Sở ông nội trừng lớn ánh mắt.

“ Cháu vừa mới bắt đầu cũng áy náy, nhưng nàng chỉ nói...... Nàng không cần điều đó, nàng yêu cháu, nàng chờ mong đứa nhỏ này vì đây là con của chúng ta.” Sở Cố Hoài ôn nhu nhìn Tiễn Tiểu Háo, trên mặt mang theo thản nhiên mỉm cười.

“ Xem ra ta thật sự đã già......” Sở ông nội lắc lắc đầu, trên mặt xuất hiện vẻ tươi cười. Hắn may mắn khi đó hắn không có kiên quyết chia rẽ các nàng, hiện tại hắn có hai đứa cháu gái, còn có cháu ngoại, nếu lúc ấy mình không tha thứ các nàng,vậy hiện tại cái gì cũng không có.

Lúc Tiễn Tiểu Háo tỉnh lại, các nàng đã sắp tới Phúc Lợi Viện.

“ Chị Cố Hoài, đùi của chị êm quá, rất thoải mái......” Tiễn Tiểu Háo nhỏ giọng nói.

“ Ờ, nên giảm béo.” Sở Cố Hoài nhíu mi.

“ Không cần mà, chị thực gầy, lại không phải bởi vì thịt nhiều mà thoải mái.” Tiễn Tiểu Háo nhàm chán cầm lấy tay Sở Cố Hoài bắt đầu chơi đùa.

“ Đừng đùa nữa, sắp đến......” Sở Cố Hoài thu tay mình lại, liếc Tiễn Tiểu Háo.

“ Ơ, nhanh ghê a......” Tiễn Tiểu Háo hưng phấn, đang ngồi mà cứ quay tới quay lui. Sở Cố Hoài hé miệng cười cười, Tiễn Tiểu Háo căng thẳng liền có thói quen lộn xộn vẫn là không đổi.

“ Đến.” Tiểu Trương nói một tiếng, tìm vị trí dừng xe, sau khi xuống xe liền đến chỗ phó người lái mở cửa xe dìu Sở ông nội đi ra.

Sở Cố Hoài lôi kéo Tiễn Tiểu Háo xuống xe.

“ Khỏe quá.” Tiễn Tiểu Háo nhíu mày.

“ Ừm.” Sở Cố Hoài nắm thật chặt tay Tiễn Tiểu Háo.

Mấy chiếc xe phía sau cũng đến, Tiễn cha mẹ và Sở cha mẹ xuống xe hướng các nàng đi tới.

“ Cục cưng, sao không đi vào......” Tiễn mẹ mẹ sờ sờ đầu Tiễn Tiểu Háo.

“ Chờ mọi người......” Tiễn Tiểu Háo hướng Sở mẹ mẹ cười cười.

“ Đi thôi.” Sở Cố Hoài lôi kéo Tiễn Tiểu Háo đi đầu.

Tiễn Tiểu Háo đi vào Phúc Lợi Viện, liền nhìn thây một đám nhỏ mặc quần áo cũ ở trong sân chơi đùa. Xem ra chưa lớn lắm chừng,5,6 tuổi, khi nhìn thấy các nàng, đám trẻ đều lộ ra biểu tình khiếp sợ, xem ra bình thường chúng rất ít khi thấy người ngoài.

“ Tiểu Háo, đừng nhìn, đi thôi, Viện Trưởng đang chờ chúng ta.” Sở Cố Hoài túm túm vẻ mặt không muốn của Tiễn Tiểu Háo.

“ Ừm.” Tiễn Tiểu Háo quay lại đuổi theo Tiễn mẹ mẹ và Sở Cố Hoài.

Viện Trưởng ở đại sảnh tiếp khách chờ các nàng, các nàng tiến vào Viện Trưởng liền vội vàng đứng lên, rót trà cho các nàng, rồi mời các nàng ngồi.

“ Viện Trưởng, đừng vội......” Tiễn ba ba vội vàng ngăn cản Viện Trưởng, Viện Trưởng là một nữ nhân trung niên tầm bốn mươi tuổi, thoạt nhìn rất hiền lành, bởi vì ngày thường công tác vất vả, cũng không thường xuyên bảo dưỡng, thoạt nhìn so với Tiễn mẹ mẹ và Sở mẹ mẹ tiều tụy hơn rất nhiều.

“ Ai...... Tôi chờ mọi người hơn hai giờ......” Viện Trưởng cười nói.

“ Thế là ngài chờ từ rất sớm rồi, Viện Trưởng ngài......” Tiễn mẹ mẹ có chút kinh ngạc.

“ Tôi sợ mọi người không đến, nơi này này thật sự...... Ai, đứa nhỏ nhiều lắm, hiện tại hoàn cảnh không được tốt, rất nhiều đứa nhỏ đến tuổi còn ở Phúc Lợi Viện còn chưa được đi học, hai người nếu có thể hãy nhận nuôi một đứa, giảm bớt gánh nặng cho chúng tôi, đối với đứa nhỏ mà nói cũng tốt.” Viện Trưởng thở dài.

“ Chị yêu, chị nuôi em nha......” Tiễn Tiểu Háo đáng thương hề hề nhìn Sở Cố Hoài, Sở Cố Hoài ngẩn người, sau đó mỉm cười gật gật đầu.

“ Vậy Viện Trưởng, về sau tiền tôi kiếm được đều lấy hỗ trợ Phúc Lợi Viện, ngài tận lực thu xếp một chút, coi có thể làm cho cuộc sống của đám trẻ tốt hơn hay không, học tập cũng đừng chậm trễ.”

“ Ách...... Hiện tại tôi cũng không mang tiền nhiều, ngài nhận trước đi.” Tiễn Tiểu Háo nói xong liền bắt đầu mở túi, lấy của mình hết rồi đi lấy túi của Sở Cố Hoài. Sau đó một lòng đưa cho Viện Trưởng.

“ Này...... Này, Tiễn tiểu thư cô thật sự là người tốt, lát nữa chúng ta làm thủ tục mới tính đi, tiền này tôi không thể cứ nhận như vậy......” Viện Trưởng cảm kích nhìn Tiễn Tiểu Háo.

“ Tốt.” Tiễn Tiểu Háo hướng về phía Viện Trưởng cười.

“ Tiễn nha đầu thật có lòng hảo tâm, ông nội ủng hộ cháu, vài năm nữa ông sẽ có tiền hưu cũng không ít, đều cho đứa nhỏ đi.” Sở ông nội cười nói.

Sau đó, hiển nhiên là tất cả mọi người tích cực vang ứng, đối với Tiễn gia mà nói, làm từ thiện nhiều ngược lại đối với việc nâng cao hình tượng công ty thật có lợi, bởi vậy Tiễn ba ba cũng không có keo kiệt.

“ Ai...... Đến đây lâu như vậy đứa nhỏ còn chưa có thấy đâu, tôi xem Tiễn tiểu thư gấp lắm rồi, tôi mang mọi người đi xem đi, hai người coi thích đứa nào......” Viện Trưởng cười nói.

“ Được a được a.” Tiễn Tiểu Háo tự nhiên là cao hứng, vội vàng đi theo phía sau Viện Trưởng.

“ Mấy đứa ơi, lại đây một chút.” Viện Trưởng hướng ngoài cửa gọi một tiếng, một đám trẻ hướng các nàng chạy qua, Tiễn Tiểu Háo hưng phấn đến nổi muốn nhào tới.