Khi Tần Thời trở về Từ Á Ngôn đã ngủ mất, hắn ở bên cạnh giường hụt hẫng đứng nhìn, nhưng Từ Á Ngôn xoay mặt vào trong nên chỉ thấy một góc nhỏ phần gáy, Tần Thời ngồi xuống cúi đầu hôn nhẹ lên tóc y.

"Người ta nói phu thê thành thân lâu năm tình cảm sẽ dần phai nhạt, ta với ngươi mới được có hơn một năm thôi ngươi đã chán bản vương rồi à? Ngày trước có muộn bao nhiêu cũng đợi ta về rồi mới ngủ, hôm nay ta bảo đợi mà ngươi cũng không thèm đợi ta..."
Tần Thời ngồi cằn nhằn như oán phụ một lúc rồi mới tắt đèn đi ngủ, hôm nay hắn giận nên cũng không thèm ôm Từ Á Ngôn mà dịch sang một góc.

Không biết qua bao lâu Từ Á Ngôn quay người lại nhẹ nhàng vòng tay qua ôm lấy hắn từ đằng sau.

Tần Thời mỉm cười lúc này mới chịu nhắm mắt đi ngủ.

Từ Á Ngôn cũng không biết y đang bị làm sao nữa, từ khi nhận ra tình cảm của mình y muốn nhân lúc nó chưa cắm rễ quá sâu tránh xa hắn một chút, không muốn tiếp tục thích hắn, thế nhưng lại kìm lòng không được.

Ngày ngày ở cạnh nhau hết bị hắn ôm rồi hôn...!y có phải sắt đá đâu mà không động lòng.

Mặc dù nam nhân này có đôi lúc ấu trĩ quá mức, nhưng làm sao bây giờ, y lại thích chính cái ấu trĩ này của hắn.


Tình cảm đâu thể nói muốn ngừng là ngừng được, thôi thì còn ở bên nhau ngày nào trân trọng ngày đấy.

Tần Thời sợ ồn ào nên ra lệnh lặng lẽ rời đi trong đêm, hắn để lại đa số người ở lại giúp Ngọc Quan hoàn toàn khắc phục dịch bệnh chờ đến khi tri phủ mới đến nhậm chức, dĩ nhiên Sở Lâm Vũ cũng theo họ trở về kinh thành, Từ Á Ngôn nhìn thấy Sở Lâm Vũ khá ngạc nhiên hỏi:
"Sở tiên sinh đây là..."
"Quên kể với ngươi từ giờ Sở tiên sinh là quân sư của ta." Tần Thời vội chen vào giữa cướp lời nói: "Dưới trướng bản vương của ngươi lại có thêm nhân tài rồi, Niệm Sinh vui không?"
Dưới trướng của hắn chứ đâu phải dưới trướng của y?
Từ Á Ngôn giật giật khóe môi nhưng vẫn mỉm cười trả lời theo ý hắn: "Vui, vui chứ."
Tần Thời hài lòng nói một câu khách sáo với Sở Lâm Vũ rồi trước mắt bao người thản nhiên ôm eo Từ Á Ngôn lên kiệu.

Cẩm Minh thấy vậy lắc đầu nói nhỏ với Sở Lâm Vũ: "Vương gia là thế đấy, sau này tiên sinh ở cùng lâu mới biết, thật sự là..."
Sở Lâm Vũ cười nói: "Ta thấy tình cảm của vương gia và vương phi thật tốt."
"Phải đó." Cẩm Minh cũng có chút khó hiểu ngó nghiêng về phía kiệu một hồi.

"Từ bao giờ vương gia tốt với vương phi thế nhỉ?"
Vừa mới ngồi xuống kiệu Tần Thời đã buông Từ Á Ngôn ra nét mặt không vui hỏi: "Sao vừa rồi ngươi cười với Sở Lâm Vũ tươi vậy?"
"Chẳng lẽ ta không được cười?"
"Dạo gần đây ngươi còn chẳng cười với ta như thế." Ngừng lại một lúc Tần Thời lại nói: "Ngươi chỉ được cười với một mình ta thôi."
"...Trong thỏa thuận không có điều này."
"Không phải." Tần Thời chăm chú nhìn Từ Á Ngôn một lúc, không hiểu sao lúc nãy nhìn y nói cười với người khác không để ý đến hắn, hắn thực sự cảm thấy rất khó chịu, chỉ muốn trong mắt y chỉ được chứa hình bóng của hắn, nụ cười dịu dàng này cũng chỉ dành cho một mình hắn.

Tần Thời mím môi cọ chóp mũi của mình lên mặt y ủ rũ nói:
"Ta không thích ngươi cười với người khác."
Tần Thời ghé sát lại gần nhẹ nhàng hôn Từ Á Ngôn như vật trân quý, ban đầu chỉ là nụ hôn lướt qua nhưng hắn như nếm phải mật ngọt, điên cuồng gặm nhấm bờ môi đến đỏ ửng, phải đến khi Từ Á Ngôn cảm thấy sắp không thở nổi nữa mới chịu buông ra.


Cuồng nhiệt qua đi chỉ còn lại tiếng thở dốc, Tần Thời kéo cổ tay Từ Á Ngôn ra đeo cho y một chiếc vòng tay đan bằng chỉ đỏ, bên trên được đính một ba hạt ngọc châu màu trắng.

Tần Thời cầm lấy tay y ngắm nghía một lúc sau đó cúi xuống hôn nhẹ một cái rồi mới hài lòng nói: "Đẹp lắm, rất hợp với ngươi."
Vừa mới lên kiệu đã bị Tần Thời quấn lấy Từ Á Ngôn còn chưa kịp lấy lại bình tĩnh, tự dưng hắn còn tặng quà làm y có chút mê man, mặc dù những thứ này đối với Tần Thời không đáng là gì nhưng cũng khiến trái tim Từ Á Ngôn ấm áp, y xoa từng viên ngọc trong tay nói:
"Đẹp thật."
"Ngươi có thích không?"
"Thích." Ngừng lại một lúc Từ Á Ngôn hơi rũ mắt xuống nói: "Từ trước đến nay rất ít người tặng quà cho ta."
Cố Minh Lăng tặng cho y một cái nỏ y mang nó theo bên người suốt nhiều năm, ngoài cha mẹ ra, sống trên đời lâu như vậy Tần Thời mới là người thứ hai tặng quà cho y.

"Vậy thì từ nay mỗi ngày bản vương đều sẽ tặng quà cho ngươi." Tần Thời khẽ cười ôm lấy Từ Á Ngôn vào lòng hỏi: "Như vậy có được không?"
"Mỗi ngày sao?" Khóe mắt Từ Á Ngôn cong lên nhìn hắn cười hỏi: "Vậy thì ta có lời quá không?"
"Ngươi vui là được."
Nói xong Tần Thời lại đè Từ Á Ngôn xuống hôn ngấu nghiến, nhưng lần này nụ hôn của hắn mang theo dục vọng xâm chiếm mãnh liệt, điều này sao Từ Á Ngôn có thể không nhìn ra, y vòng tay qua ôm lấy người hắn, mãi đến khi Tần Thời luồn tay vào trong định cởi vạt y phục xuống Từ Á Ngôn mới hốt hoảng ngăn lại.

"Vương gia..."
"Niệm Sinh..." Tần Thời vẫn không buông người ra, ở trên yết hầu cắn nhẹ một cái làm Từ Á Ngôn ngửa cổ lên bật ra tiếng than khẽ, giọng hắn khàn khàn ghé vào tai Từ Á Ngôn nỉ non: "Niệm Sinh...!cho ta."
Hơi thở của Tần Thời phả vào tai làm toàn thân đều nóng như lửa đốt, cũng may một chút lý trí còn sót lại Từ Á Ngôn thở dốc nói: "Vương gia...!không được, ở đây không được."
Ở đây không được nhưng nơi khác thì được.


Tần Thời khẽ cười dùng áo choàng của mình quấn lấy người Từ Á Ngôn, lệnh cho người dắt hắc mã của mình đến.

Hắn bọc Từ Á Ngôn kín mít đặt phía trước quay lại ra lệnh: "Các ngươi cứ về kinh thành trước, bản vương và vương phi...!còn chuyện phải làm."
Mấy từ phía sau hắn còn cố tình kéo dài giọng ra đầy vẻ ám muội, Từ Á Ngôn ngại đến mức cả người đỏ như con tôm luộc, càng rúc sau vào trong lồng ngực hắn hơn ngay cả hé mắt cũng không dám.

Tần Thời thúc ngựa, hắc mã hí lên một tiếng dài rồi xé gió chạy trên thảo nguyên.

Cả hai ngồi trên cùng một lưng ngựa, thỉnh thoảng vật cứng trên người Tần Thời cọ vào đùi làm Từ Á Ngôn như chết lặng, vậy mà lại không thể tránh, bàn tay vẫn ngoan ngoãn ôm thật chặt lấy eo hắn.

Ngựa vừa dừng Tần Thời đã vội vàng đè Từ Á Ngôn xuống hôn lấy hôn để, bàn tay nhanh chóng cởi y phục trên người xuống, Từ Á Ngôn cứ nghĩ ít nhất hắn cũng phải tìm một nơi trú chân ai ngờ hắn lại dừng giữa một bãi đất trống.

Hiện tại đang là thanh thiên bạch nhật, phải mặt đối mặt như vậy nói không ngại là hoàn toàn nói dối, nhìn thấy Từ Á Ngôn căng thẳng Tần Thời nhẹ nhàng đan lấy ngón tay y, dịu dàng đặt lên môi một nụ hôn nhỏ giọng thì thầm: "Niệm Sinh, đừng sợ...".