46. Tình Cảm Của Tiễn Nhị Ca...

“ Nhưng, nhưng là chuyện này...... Nhận nuôi được sao, điều kiện không phù hợp đi.” Tiễn Tiểu Háo do dự nói.

“ Em sợ cái gì, ba mẹ khẳng định sẽ giúp các em thu phục mà, cho dù ba mẹ không được, ông nội chồng em thế nào cũng được.” Tiễn Nhị ca thật sự không hiểu Tiễn Tiểu Háo vì cái gì rối rắm như vậy, hắn thấy quyền thế hai nhà chuẩn bị giấy chứng là chuyện hết sức dễ dàng.

“ Phải đi cửa sau.”

“ Em từ nhỏ đến lớn chưa đi qua hả?” Tiễn Nhị ca liếc Tiễn Tiểu Háo một cái, tiếp tục lặt rau.

“ Em bé, em bé......” Tiễn Tiểu Háo lúc này mới bắt đầu hưng phấn dâng lên, miệng không ngừng lẩm bẩm em bé.

“ Em bé như thế nào?” Tiễn Tiểu Háo lóe mắt to chờ mong hỏi.

“ Ưm, hình như muốn dẫn các em đi chọn a. Các em thích thật.” Tiễn Nhị ca có chút hâm mộ.

“ Hâm mộ?” Tiễn Tiểu Háo cười hỏi.

“ Ừ, đứa nhỏ, quá xa xỉ.” Tiễn Nhị ca mỉm cười.

“ So với hai người các em, anh, Lão Đại và lão Tứ như không phải con ruột của ba mẹ vậy.” Tiễn Nhị ca ôm oán giận nói.

“ Ai nói nhóm các anh không dễ thương chứ, hì hì, đừng thương tâm quá, nếu anh có thể cùng A Giai sống tốt, cũng có thể nuôi một đứa nhỏ.” Tiễn Tiểu Háo an ủi.

“ Ừm, cũng đúng, ha ha.”

Tiễn Tiểu Háo và Tiễn Nhị ca ở trong nhà bếp bận rộn hơn một giờ, Sở Cố Hoài và Chung Giai mới từ bên ngoài trở về, Chung Giai trở về còn chưa tới năm phút, Tiễn Nhị ca đã không muốn nán lại.

“ Anh đi ra ngoài trước a, còn lại em làm hết đi.” Tiễn Nhị ca cởi bỏ tạp dề.

“ Nè, tại sao anh có thể đối xử với em như vậy, có tình yêu quên em gái hả.” Tiễn Tiểu Háo chống nạnh, bày ra bộ dáng đanh đá.

“ Em gái ngoan, em để anh ra ngoài đi, cùng lắm thì anh đem tướng công em đổi trở vào.” Tiễn Nhị ca van xin.

“ Được rồi, đi ra ngoài đi, kêu chị Cố Hoài vào đây.” Tiễn Tiểu Háo dặn dò.

“ Ok.”

Tiễn Nhị ca an toàn ra khỏi nhà bếp, hướng Chung Giai chạy tới, thuận tiện đem Sở Cố Hoài đưa đến nhà bếp.

“ Vào rồi?”

“ Ưm~, thơm quá......” Sở Cố Hoài ôm lấy Tiễn Tiểu Háo, hít một hơi.

“ Em là đồ ăn á.” Tiễn Tiểu Háo quay đầu hôn Sở Cố Hoài một cái.

“ Đồ ăn.”

“ Hừ.”

“ Ha ha......”

“ Thế nào, có thu hoạch gì không.” Tiễn Tiểu Háo hỏi.

“ Có a, rất nhiều......”

“ Cái gì cái gì!?” Tiễn Tiểu Háo lại kích động, ngữ khí thập phần vội vàng.

“ Ăn một bụng tức.” Sở Cố Hoài bất mãn cắn vành tai thịt thịt của Tiễn Tiểu Háo.

“ Đừng nghịch mà, bên ngoài một đống người kìa.” Tiễn Tiểu Háo lấy tay đẩy đẩy Sở Cố Hoài.

“ A......” Sở Cố Hoài buông ra Tiễn Tiểu Háo, giúp nàng thái đồ ăn.

“ Nói đi, chị cùng A Giai rốt cuộc nói cái gì?”

“ Không có gì, tên kia vừa mới bắt đầu còn đối với em tặc tâm bất tử, sau đó hắn tự xem lại bản thân mình so với ta rồi cười cô đơn lạc mịch, cũng không biết hắn suy nghĩ cái gì.” Sở Cố Hoài lơ đểnh nói.

“ A...... Như vậy a. Vậy Nhị ca làm sao bây giờ.” Tiễn Tiểu Háo buồn bực nói.

“ Em muốn xen vào chuyện của bọn họ?” Sở Cố Hoài hỏi.

“ Ừm, dù sao em vẫn cảm thấy rất có lỗi với A Giai, Nhị ca lại rất đáng thương......” Tiễn Tiểu Háo lòng hảo tâm một khi tràn ra ai cũng không ngăn đón được.

“ Chuyện tình cảm mà để người khác xen vào cũng không tốt.” Sở Cố Hoài khuyên nhủ.

“ Nhưng mà......”

“ Yên lặng xem biến.” Sở Cố Hoài lỗ mãng bốn chữ.

“ Ác.” Tiễn Tiểu Háo quyết định nghe lời Sở Cố Hoài, ngoan ngoãn cầm một bình Vương Lão Cát Sở Cố Hoài mang vào bắt đầu uống.

“ A, đúng rồi, chị Cố Hoài, chị thích tiểu hài tử không?” Tiễn Tiểu Háo hỏi.

“ Bình thường, không chán ghét.” Sở Cố Hoài nghĩ nghĩ nói.

“ Như vậy a, nếu là con của mình thì sao?” Tiễn Tiểu Háo tiếp tục hỏi.

“ Em thích thì chị thích.”

“ Hí hí, vậy tốt rồi.” Tiễn Tiểu Háo vui vẻ quay lại làm chuyện của mình, thỉnh thoảng lầm bầm hai ba câu, tâm tình cực kỳ tốt.

Cổ quái, có cổ quái, Sở Cố Hoài nhíu mày, không biết nha đầu kia lại làm chuyện điên khùng gì.

Khi Tiễn Tiểu Háo đã làm xong đồ ăn, đã hơn bảy giờ, mọi người trong nhà đói đến bụng phát ra tiếng, không đợi Tiễn Tiểu Háo mời ăn cơm liền tự giác ngồi vào bàn.

“ Thiệt nhiều đồ ăn......” Tiễn Đại ca nước miếng đều nhanh chảy ra.

“ Hứ, cũng không xem là ai làm, hương sắc vẹn toàn hết.” Tiễn Tiểu Háo đắc ý nói.

“ Quân trưởng, ngài xem, đừng khen nàng, con gái trong nhà, biết nấu cơm là điều đương nhiên, xem nàng kiêu ngạo như vậy kìa.” Tiễn ba ba ngăn trở Sở ông nội nghĩ muốn mở miệng khích lệ Tiễn Tiểu Háo.

“ Hừ, Sở ông nội rất tốt với con mà.” Tiễn Tiểu Háo chạy đến Sở ông nội ngồi bên cạnh hắn, còn gắp đồ ăn cho hắn.

“ Ông nội, mau nếm thử đồ ăn cháu làm xem, đặc biệt làm cho ông á, khoai tây này con hầm đã lâu.” Tiễn Tiểu Háo rất là có bộ dáng dụ dỗ lão nhân gia, Sở ông nội bị dụ đến xuân phong đầy mặt hận không thể đem Tiễn Tiểu Háo trở thành bảo bối sủng.

“ Giỏi giỏi, thực ngoan.”

“ Ăn đi, ăn đi, mọi người cũng đói.” Tiễn mẹ mẹ hô.

“ Ai.”

Vì thế mọi người bắt đầu đụng đũa, trên bàn sơn trân hải vị không ít, đồ ăn thường ngày cũng có, già trẻ đều hợp, tám món ăn một món canh, còn có mấy mâm rau trộn.

“ A Giai, ăn nhiều chút nha, tôi nói cậu biết, này, này, còn có này, là sở trường của Nhị ca đó, cậu nếm xem.” Nói xong, Tiễn Tiểu Háo nháy mắt ra dấu cho Tiễn Nhị ca, Tiễn Nhị ca thu được tin tức đến từ muội muội, lập tức động thủ gắp đồ ăn cho Chung Giai.

“ A Giai, nếm thử đi.”

“ Vâng, cám ơn.” Chung Giai lễ phép đối Tiễn Nhị ca cười cười.

“ Nhị ca tôi chính là đặc cấp đầu bếp, không tầm thường chút nào.” Tiễn Tiểu Háo bắt đầu khoe khoang Nhị ca mình, kẻ trong cuộc thì mê kẻ ngoài cuộc thì tỉnh, cả bàn từ già đến trẻ trừ bỏ Chung Giai, những người khác trong lòng đều rõ ràng.

“ Ừm, ăn ngon lắm.” Chung Giai cắn một miếng, hùa theo nói.

“ Khụ khụ.” Tiễn Nhị ca ngượng ngùng ho khan, cảm thấy em gái thật sự là quá mức.

Sở Cố Hoài bất đắc dĩ dùng chân đạp Tiễn Tiểu Háo, nhắc nhở nàng chú ý.

“ Ác...... Ăn cơm, ăn cơm.” Tiễn Tiểu Háo bình tĩnh ứng biến, giống như chưa từng phát sinh chuyện gì, bưng lên bát bắt đầu ăn cơm.

Cơm nước xong, Sở Cố Hoài hiển nhiên bị Tiễn Tiểu Háo sai sử đi rửa bát, Tiễn Tiểu Háo lấy ra hoa quả cùng một đống đồ ngọt lên bàn trà chiêu đãi khách nhân.

Tiễn ba tiễn mẹ phân biệt ngồi ở Chung Giai bên người, Tiễn Nhị ca bị Sở mẹ mẹ kéo vào thư phòng.

Tiễn Tiểu Háo quyết định nghe lén, đầu tiên là lại gần ba mẹ, Tiễn Tiểu Háo đưa lưng về phía tiễn mẹ, làm bộ chăm chú xem TV, thỉnh thoảng phát ra một hai tiếng cười ngây ngô, cái lổ tai dựng thẳng đứng lên. Nghe lén thì phải có kiểu dáng của nghe lén.

“ A Giai a, là bá phụ bá mẫu thực xin lỗi cháu, cũng không hỏi rõ ràng nha đầu ý tứ liền kiên quyết đem hai đứa gán ghép với nhau, ai, tuy cháu nói không trách chúng ta nhưng trong lòng chúng ta quả thật rất khó chịu.” Tiễn mẹ mẹ vô cùng đau lòng nói.

“ Bá mẫu, chuyện này thật sự không liên quan đến hai bác, là cháu không tốt, làm Tiểu Háo thấy chướng mắt.” Chung Giai ôn nhu nói.

“ Cháu cái gì cũng tốt, bác cùng bác gái thiệt tình thích cháu, cháu là đứa nhỏ tốt, ai, chúng ta nghĩ nếu là cháu, chúng ta sẽ toàn tâm toàn ý đem nha đầu giao cho cháu, không nghĩ tới nha đầu nàng...... Ai, cảm tình phải xuất phát từ hai phía, nha đầu là đứa thẳng thắn thích liền nói thích, không thích là không thích.” Tiễn ba ba lời nói thành khẩn, ý tứ sâu xa.

“ Cháu biết, bá phụ, Sở luật sư đối Tiểu Háo tốt lắm, cháu thấy hết mà, các nàng là thật tâm yêu nhau, cháu chúc phúc các nàng.” Chung Giai là người rất có phong độ nam sĩ, mỗi lời nói mỗi cử động đều rất ôn nhu thể thiếp*.

“ Cháu có thể nghĩ như vậy thì tốt rồi, A Giai a, đừng bởi vì chuyện này mà cháu không dám đến, dù gì đi nữa cháu cũng còn vì lão Tứ bán mạng mà, chúng ta là thật thích cháu, thường lại đây thăm chúng ta, cùng nhau ăn cơm.” Tiễn mẹ mẹ nói.

“ Ai, Dạ. Cháu sẽ đến.” Chung Giai đáp ứng.

“ Như vậy là tốt, như vậy là tốt.” Tiễn ba ba vừa lòng địa điểm đầu.

Kế tiếp Tiễn Tiểu Háo thấy rằng trọng điểm không nằm bên này, bỗng nhiên nhớ tới thư phòng còn có một nhóm nữa, Tiễn Tiểu Háo quyết định tiếp tục nhiệm vụ, vì thế Tiễn Tiểu Háo bưng một mâm vải chuyển qua cửa thư phòng.

Lúc này, Tiễn Tiểu Háo quang minh chính đại bưng vải vào phòng.

“ Hì hì, khát nước rồi, bá phụ bá mẫu, ăn vải đi.” Tiễn Tiểu Háo ngơ ngơ đem vải nhét vào trong tay Sở mẹ mẹ.

“ A ha, đứa nhỏ này, vào đây thám thính tin tức?” Sở mẹ mẹ gõ nhẹ đầu Tiễn Tiểu Háo.

“ Ây da, tại con quan tâm Nhị ca mà.” Tiễn Tiểu Háo ôm đầu cười ha hả nói.

“ Lắm chuyện.” Sở mẹ mẹ quở mắng

“ Hì hì, đừng để ý đến con, hai người tiếp tục, tiếp tục.” Tiễn Tiểu Háo kéo ghế dựa ngồi xuống.

“ Mạc Nam, cháu thích đứa nhỏ kia?” Sở mẹ mẹ hiền lành hỏi han.

“ Dạ, nhưng mà......”

“ Đừng ngại đừng ngại, những chuyện khác đều không quan trọng.” Sở mẹ mẹ lơ đểnh khoát tay.

“ Đây không phải trọng điểm sao?” Tiễn Tiểu Háo nói leo.

“ Đừng có nói leo.” Sở mẹ mẹ lại gõ nhẹ đầu Tiễn Tiểu Háo. Tiễn Tiểu Háo bất mãn bĩu môi.

“ Thích thì theo đuổi đi, bá mẫu là người từng trải, bác nói cho cháu nghe nè, hiện tại hắn đang ở trạng thái thất tình, tâm tình khẳng định rất mất mác, lúc này cháu cứ ân cần niềm nở, chủ động chút.” Sở mẹ mẹ nói.

“ Việc này cháu biết......”

“ Không, đây cũng chưa phải trọng điểm, tặng hoa tặng lễ vật rất vô ích, cháu phải cho hắn ấm áp, tập cho hắn thói quen có cháu, không thể ly khai cháu.” Sở mẹ mẹ rất có kinh nghiệm nói.

“ Vậy......”

“ Ai nha, cháu cứ nghe bác.” Sở mẹ mẹ tước đoạt quyền tự do ngôn luận của Tiễn Mạc Nam.

“ Thực hành luôn đi, bắt đầu từ hôm nay, mỗi ngày đưa đón hắn, tan ca liền dẫn hắn đi xem phim gì đó, sau đó ở lại trong nhà hắn nấu cơm cho hắn ăn, thỉnh thoảng còn có thể ở nhờ nhà hắn, vật dụng cá nhân, dép lê đồ ngủ...vân vân, sắm thêm một cái ở nhà hắn.

“ Khoảng hai tháng, là cháu có thể tỏ tình, tỏ tình đừng làm long trọng quá, lúc xem TV hoặc là ăn cơm nói là được.” Sở mẹ mẹ một hơi nói xong, vừa lòng vỗ vỗ bả vai Tiễn Nhị ca.

“ Vậy, nếu hắn không đồng ý thì sao?” Tiễn Mạc Nam hỏi.

“ Tử triền lạn đánh*.” Tiễn Tiểu Háo rất có kinh nghiệm nói.

“ Sai!” Sở mẹ mẹ phủ định lời Tiễn Tiểu Háo.

“ Gì chứ, sao lại sai được chứ, con cũng áp dụng chiêu đó với chị Cố Hoài mà.” Tiễn Tiểu Háo phản bác lại.

“ Cố Hoài lúc đó là không lên tiếng, tình huống không giống nhau.”

“ Vậy, cháu phải làm sao bây giờ?” Tiễn Mạc Nam mờ mịt hỏi.

“ Mất tích, mất tích khoảng một tuần, cam đoan hắn sẽ tự mình tìm đến cháu.” Sở mẹ mẹ ban thánh chỉ, tràn đầy tự tin nói.

Chú thích:

*ôn nhu thể thiếp: dịu dàng quan tâm.

*tử triền lạn đánh: tấn công theo kiểu “chai mặt”, đeo bám bằng được.