Lạc Thần đứng trước cửa phòng, cẩn thận phân biệt mùi này, lại vẫn không thu hoạch được gì.

Nếu như bởi vì Nhất Thủy vừa rồi mới tắm rửa, vậy thì Nhất Thủy cũng có thể đã dùng sữa tắm các nàng chuẩn bị ở trong phòng, nhưng trong phòng không có loại sữa tắm nào có mùi vị này.

Nếu nói Nhất Thủy dùng mỹ phẩm dưỡng da, hoặc là xịt nước hoa, cũng không hợp lý, hắn nhìn qua không giống loại người chăm chút vẻ ngoài như vậy.

Lạc Thần luôn luôn cẩn thận, hoài nghi Nhất Thủy cất giấu người nào đó trong phòng, hoặc là thứ gì đó, mùi thơm này khả năng cũng không phải bắt nguồn từ Nhất Thủy, mà là cái khác.

Bình thường nếu như trong phòng còn có vật còn sống nào khác, nàng ngũ giác nhạy cảm, có khả năng nghe được động tĩnh. Nhưng nàng tập trung tư tưởng lắng nghe trong chốc lát, ngược lại không nghe ra dị thường nào.

Trong phòng có lẽ chỉ có một mình Nhất Thủy.

“Cám ơn ngươi a….” Nhất Thủy không biết Lạc Thần đang suy nghĩ cái gì, hắn còn đang đắm chìm trong vui sướиɠ khi có đồ ăn, xé mở một túi đồ ăn vặt, cắn một cái.

Lạc Thần không có trực tiếp hỏi hắn, chẳng qua là nhẹ giọng dặn dò: “Ăn xong nhớ đánh răng.”

“Được.” Nhất Thủy nghe thế, hốc mắt đột nhiên có chút nóng, gật gật đầu nói: “Cám ơn.”

Hắn từ nhỏ cùng gia gia sống nương tựa lẫn nhau, từ khi gia gia qua đời, cuộc sống mỗi ngày trôi qua rất nhạt nhẽo, cũng không có người để ý hắn. Không nghĩ tới sau khi gặp được Lạc Thần cùng Sư Thanh Y, rõ ràng các nàng cùng hắn chỉ là người xa lạ, nhưng lại quan tâm hắn.

Mặc dù chỉ là một vài chi tiết nhỏ trong sinh hoạt, nhưng các nàng sẽ hỏi hắn thích ăn cái gì, hơn nữa ở trêи bàn cơm thật sự chuẩn bị cho hắn, hơn nửa đêm còn cầm đồ ăn vặt đến đây, đưa nước uống, thậm chí nhắc hắn phải chú ý hàm răng khỏe mạnh.

Lạc Thần lại nói: “Ban đêm chớ khóa trái cửa.”

Đợi đến đêm khuya, nàng qua lấy hộp, cửa phòng Nhất Thủy tuyệt đối không thể khóa.

“Vì cái gì?” Nhất Thủy có chút khẩn trương: “Ta không khóa trái cửa, nếu là có thứ gì tiến vào làm sao bây giờ?”

“Ngươi càng như thế, Vô Thường Lang Quân càng dễ dàng tiến vào.” Lạc Thần thập phần tự nhiên mà lừa gạt hắn: “Ngươi cẩn thận ngẫm lại xem, Vô Thường Lang Quân vì sao gõ cửa?”

“Đương nhiên là muốn xem trong phòng có người hay không a….” Nhất Thủy đáp có chút thấp thỏm.

Dù sao hắn một mực cho rằng chính như thế, bằng không vì cái gì Lang Quân luôn hơn nửa đêm đi gõ cửa, không lẽ tay hắn ngứa?

“Đúng vậy.” Lạc Thần thuận theo hắn mà nói: “Vô Thường Lang Quân gõ cửa, là muốn xác nhận trong phòng có người hay không. Nếu như ngươi khóa trái, Vô Thường Lang Quân phát hiện tay nắm cửa vặn không được, tự nhiên liền biết bên trong có người, nếu không cửa tại sao lại khóa trái, ngươi chẳng phải là lạy ông tôi ở bụi này. Nếu như hắn biết được ngươi đang ở bên trong, ngươi cảm thấy một cánh cửa, có thể chặn được ở hắn sao?”

Nhất Thủy lại càng hoảng sợ, rồi lại cảm thấy Lạc Thần nói rất có đạo lý, hắn bắt đầu luống cuống.

“Ta ban đêm không khóa cửa.” Lạc Thần nhàn nhạt nói.

Có trời mới biết buổi tối mỗi ngày trước khi nàng cùng Sư Thanh Y đi ngủ, Sư Thanh Y đều muốn kiểm tra nhiều lần xem cửa phòng đã khóa trái hay chưa, vạn nhất bị người khác đột nhiên tiến vào, gặp được nàng cùng Lạc Thần đang thân mật, Sư Thanh Y cũng không còn mặt mũi đi gặp người.

Sư Thanh Y rất chịu khó khóa trái cửa, Lạc Thần ở cùng một chỗ với nàng, nói cái gì mà ban đêm không khóa cửa, đương nhiên chỉ để lừa gạt Nhất Thủy.

“Thực…… Thực sự?” Nhất Thủy trong miệng ngậm một khối khoai tây chiên, lúc nói chuyện, khoai tây chiên di chuyển lên xuống.

“Ân” Lạc Thần nói: “Ngươi ở trong phòng này, không ra là được.”

“Nhưng nếu như ta không khóa cửa, vẫn bị Vô Thường Lang Quân phát hiện, ta hô cứu mạng, các ngươi sẽ tới cứu ta kịp ư?” Nhất Thủy tâm thần bất định hỏi.

“Ta sẽ bảo vệ ngươi chu toàn.” Lạc Thần trong mắt một mảnh u tĩnh.

Có lẽ bởi vì Lạc Thần lúc nói chuyện, thanh âm thanh lãnh, rồi lại bình tĩnh, toàn thân lộ ra một loại khí tràng làm cho người ta vô cùng an tâm. Nhất Thủy từng chứng kiến bản lãnh của nàng, lại biết rõ sự lợi hại của nàng, hiện tại không hiểu sao cũng rất tin tưởng nàng.

Trong tiềm thức thiếu niên đơn thuần của Nhất Thủy, một cô gái lớn lên đẹp như vậy, còn ở khắp nơi cẩn thận chiếu cố hắn, làm sao có thể lừa gạt hắn đây?

Huống chi hắn cảm thấy ánh mắt của Lạc Thần rất tốt, nàng tán thưởng nữ thần mà nhà hắn đời đời phụng cúng, người cùng chung chí hướng như vậy, hắn mới sẽ không hoài nghi.

“Được….. Vậy ta không khóa cửa.” Nhất Thủy nói.

Giọng nói Lạc Thần có chút trì hoãn: “Ngươi sớm nghỉ ngơi, ta về phòng trước.”

Nhất Thủy cảm tạ nàng, lại nói chúc ngủ ngon, đem cửa phòng đóng lại. Lạc Thần đứng bên ngoài cửa lại nghe ngóng lần nữa, nghe được Nhất Thủy đúng là không khóa cửa, cũng không có thanh âm khóa trái, liền quay người bỏ đi.

Trở lại phòng, Lạc Thần đi thẳng đến phòng tắm rửa mặt.

Nước lạnh khiến sợi tóc bên gò má nàng thấm ướt, nàng tỉ mỉ rửa sạch một hồi, lại vốc một tay nước, lặng yên nhìn hồi lâu. Lòng bàn tay tựa hồ còn lưu lại mùi hương ngọt ngào cùng ấm áp của Sư Thanh Y, bị nước lạnh ngâm, lúc này mới phảng phất như tiêu tán chút ít.

Mà đợi đến lúc nàng nhìn vào gương chà lau cổ, như bỗng phát hiện cái gì, tay đột nhiên dừng lại.

Nàng rũ nhẹ mi mắt.

Nhìn kỹ lại trong gương, trêи da thịt có mấy chấm hồng, bất quá bởi vì trời tối, lại tương đối gần xương quai xanh, không chú ý kỹ thực sự nhìn không ra.

Lúc ở trêи hành lang, Sư Thanh Y ngậm lấy da thịt nơi cổ nàng, ngốc ngếch, có đôi khi không khống chế tốt lực đạo, biến thành ʍút̼ vào. Toàn thân nàng lúc ấy run lên, nhưng vẫn bất động thanh sắc mà ôm Sư Thanh Y đi về phía trước.

Trôi qua một buổi tối, chỗ bị ʍút̼ đã chuyển thành màu đỏ.

Lạc Thần nhìn vào gương, ngón tay phủ lên mấy vết hồng ngân, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, bên môi lại có nhàn nhạt ý cười.

Là bất đắc dĩ, cũng rất ngọt ngào.

Lạc Thần một lần nữa rửa mặt , trở lại bên giường.

Sư Thanh Y đang nằm, trong ngực ôm chăn ngủ say.

Lạc Thần tắt đèn, cũng không tiến vào trong chăn, mà nằm cách Sư Thanh Y xa một chút, dựa lưng vào đầu giường.

Nàng nghiêng đầu, thần sắc ôn nhu nhìn Sư Thanh Y trong chốc lát, lúc này mới đoan chính duỗi thẳng người, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần. Sư Thanh Y trong lúc ngủ cảm giác được nàng đã trở về, vô ý thức nhích tới gần, đầu cũng từ trong chăn dò xét ra ngoài, bọc lấy chăn cọ trêи đùi nàng.

Lạc Thần sợ nàng bức bí, liền kéo chăn, dịch xuống phía dưới cằm nàng.

Sư Thanh Y vẫn còn ngủ say trong mộng, vung tay liền đem chăn che trêи người Lạc Thần, say đến phân không rõ đây là mùa nào, hỏi: “Ngươi…… Ngươi có lạnh hay không a…?”

Lạc Thần nghiêng đầu, xoa đầu nàng, nói khẽ: “Bây giờ là mùa xuân, rất là thoải mái dễ chịu.”

Sư Thanh Y ʍôиɠ lung nghe không rõ, rồi lại lo lắng nàng bị lạnh, lại lần nữa đem chăn đắp cho nàng, giống như mèo con cuộn lại trêи người nàng, ngủ tiếp.

Lạc Thần vẫn không cách nào chìm vào giấc ngủ, thời gian chậm rãi trôi qua, cuối cùng nhịn đến gần ba giờ sáng.

Thời điểm này chính là lúc mọi người ngủ say nhất, Lạc Thần cầm di động của mình xem thời gian, sư Thanh Y vẫn bảo trì tư thế uốn tại trêи người nàng, Lạc Thần không đành lòng quấy nhiễu, cẩn thận từng chút một mà ôm lấy thân thể của nàng, đặt qua bên cạnh.

Đem Thanh Y từ trong ngực lấy ra liền phí hết một phen công phu, Lạc Thần bước chân nhẹ nhàng, đẩy cửa đi ra ngoài.

Nàng đi tới trước cửa phòng Nhất Thủy, yên lặng nghe động tĩnh bên trong.

Bên trong không có động tĩnh gì, Nhất Thủy có lẽ đang ngủ.

Lạc Thần vặn nhẹ, tay nắm cửa nhẹ nhàng xoay mở, Nhất Thủy thật đúng không khóa trái cửa. Nàng đẩy ra một khe nhỏ, trong phòng lờ mờ cực kỳ, chỉ có một chút ánh trăng xuyên thấu qua kẽ hở bức màn, rơi trêи sàn nhà, chiếu rọi ra yên tĩnh ánh sáng.

Lạc Thần bước chân không một tiếng động, một đường đi đến bên cạnh giường Nhất Thủy.

Hắn vùi mình ở trong chăn, đang ngủ say.

Cái hộp kia là Hạ gia tổ truyền, nhiều thế hệ thủ hộ, đối với Nhất Thủy trọng yếu như vậy, hắn tuyệt đối không thể tùy tiện đặt lung tung. Trêи thực tế hắn hiện tại đang ở trong nhà người khác, tiềm thức khẳng định không có yên tâm như ở nhà mình, tất nhiên sẽ đem hộp giấu đi.

Lạc Thần mượn ánh trăng mờ nhạt trong phòng, ánh mắt chậm rãi tìm kiếm.

Tuy rằng nàng ở trong bóng tối cũng có thể thấy rõ, nhưng hai mắt so với Sư Thanh Y, vẫn có chênh lệch. Nếu như Sư Thanh Y ở chỗ này, hết thảy trong phòng này đối với nàng mà nói, chỉ đơn giản như lấy đồ trong túi.

Lạc Thần lặng yên tìm một vòng, cũng không có phát hiện tung tích của chiếc hộp.

Bất quá nàng lại cảm thấy có tiếng bước chân rất nhẹ, đi về phía bên này.

Tiếng bước chân kia cũng không ổn định, bộ pháp có chút lay động. Nếu là lúc bình thường, nàng phát giác được có tiếng bước chân tới gần, khẳng định sẽ vạn phần cảnh giác, trước hết liền ẩn nấp thân mình, nhưng lần này nàng không làm như vậy.

Lạc Thần nhìn lại, tại cửa phòng đứng một người.

Sư Thanh Y lay nhẹ cánh cửa, thò người vào đây, giống như hết sức tò mò mà đi vào bên trong nhìn quanh. Đợi nàng thấy được Lạc Thần, lúc này mới bắt đầu vui vẻ, cũng không băn khoăn, liền cất bước đi đến, lúng túng mở miệng nói chuyện: “Ngươi……”

Trong lời nói của nàng mang theo men say, vốn là oán trách Lạc Thần vì sao không đợi nàng, chính mình tự tới lấy hộp.

Lạc Thần tay nhanh mắt lẹ, lập tức tiến lên che kín miệng nàng, một tay kia nhẹ ôm Sư Thanh Y, mang nàng đi tới cửa. Cũng may sau khi nàng say rượu, thanh âm tương đối nhỏ, vừa nhu vừa mị, cũng không tạo ra động tĩnh rõ ràng nào.

Nhất Thủy không nghe thấy, ngủ được thật say.

Sư Thanh Y bị Lạc Thần che miệng lại, thập phần mờ mịt, lại cảm giác được nửa bên mặt bị ấm áp của Lạc Thần che lấy, xúc cảm da thịt dán một chỗ quá mức quen thuộc, nàng lại bắt đầu hoảng hốt.

Nhớ rõ trong dĩ vãng, khi nàng cùng Lạc Thần thân mật, nàng có đôi lúc khống chế không nổi thấp giọng kêu lên, lại cảm thấy xấu hổ, sẽ che miệng chính mình lại. Nhưng đôi khi, Lạc Thần một tay vừa động, một tay kia vừa che giúp nàng.

Phương thức này ngược lại làm cho Sư Thanh Y càng chịu không nổi, nàng lúc ấy sẽ phối hợp cùng Lạc Thần, hôn lên lòng bàn tay đang che kia.

Sư Thanh Y còn không có tỉnh rượu, làm cho nàng dần dần không phân biệt rõ dĩ vãng cùng hiện thực.

Hiện tại nàng nhìn thấy Lạc Thần che kín miệng nàng, xuất phát từ bản năng, vươn đầu lưỡi dán lên lòng bàn tay Lạc Thần, ɭϊếʍ ɭϊếʍ.

Lạc Thần chỉ cảm thấy toàn bộ tay đều tê dại, rồi lại không thể lui, như cũ một tay che lấy nàng, tùy ý nàng hồ nháo, đem sư Thanh Y dẫn tới cửa phòng. Dựng thẳng ngón trỏ bàn tay còn lại, dán trêи môi chính mình ý bảo nàng đừng lên tiếng.

Ai biết được, Sư Thanh Y đầu có chút nghiêng, nhìn nàng, thế nhưng cũng bắt đầu học theo tay nàng.

Nhưng miệng Sư Thanh Y bị che kín, đợi nàng mơ mơ màng màng dựng thẳng ngón trỏ, đưa tới gần, lại đụng phải tay Lạc Thần. Sư Thanh Y thử vài lần, không thể thành công, liền thay đổi chủ ý, đem ngón trỏ của chính mình cũng dán bên môi Lạc Thần.

Không dán được chính mình, liền dán lên vợ, cũng giống nhau.

Sư Thanh Y hiện tại không có tâm tư gì khác, chỉ cảm thấy mỹ mãn.

______

Cắm vào phiếu tên sách

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình:

Lần này lấy hộp thật sự khó, nếu như là đi trộm đồ của người xấu, ngược lại khá tốt, trực tiếp lại để cho lão thiên thiên dùng mê thần cổ mê đi liền Hành Liễu, nhưng là một nước là tốt thiếu niên, không thể dùng biện pháp như vậy, chỉ có thể ở bảo đảm hắn bình yên vô sự dưới tình huống, lén lút đến, hơn nữa ta sư lại uống rượu say, thời khắc trêu chọc, độ khó càng là thẳng tắp bay lên, lần này lấy hộp thật đúng là rất khiêu chiến 【.

Mặt khác cổ đại cũng không có viết xong, vẫn còn vẫn đang còn tiếp, ta đã tại đón lấy đã viết, lấy hộp cái này chương có một tiểu chi tiết nhỏ, đến lúc đó sẽ ở cổ đại ta đằng sau còn tiếp bộ phận chứng kiến ~

Hi vọng mọi người nhiều hơn nhắn lại chấm điểm cho yêu nha, ba ba ba ba ba ba ~~~