Chuyển ngữ: Lệ Lệ

***

Kỳ thực Cao Ca cũng không biết muốn nói những gì, cô chỉ luyến tiếc cứ như vậy mà kết thúc lần đi nghỉ này cùng Tả Thừa Nghiêu mà thôi.

Nhưng mà giữa bọn họ lại không thể tùy tiện nói chuyện phiếm, rắc rối quá nhiều, chỉ sợ không cẩn thận lại đề cập tới những chuyện trong quá khứ, bức ép cả hai không dám đối diện với những vết thương đó.

Cao Ca suy nghĩ một chút. “Kể cho tôi nghe chuyện ngày xưa đi.”

Tả Thừa Nghiêu nở nụ cười. “Câu chuyện tay thợ săn và con gấu à?”

“Này, Tả Thừa Nghiêu, tôi muốn nghe một câu chuyện nghiêm túc.”

“Em muốn nghe cái gì?”

“Không phải anh từng đọc rất nhiều sách sao? Trong sách chắc chắn có rất nhiều chuyện. Tùy ý chọn một câu chuyện rồi kể lại cho tôi nghe là được rồi.”

“Tôi không có thời gian đọc truyện, cùng lắm là khi còn nhỏ có đọc qua mấy quyển tiểu thuyết kiếm hiệp thôi, mọi người đều biết thể loại đó, cái gì mà Quách Tĩnh với Hoàng Dung, Dương Quá và Tiểu Long Nữ, Tiểu Ngư Nhi và Hoa Vô Khuyết…

Em còn muốn nghe à?”

“Những thứ này chiếu quá nhiều trên TV rồi, cả thế giới đều xem rồi, có cái gì mới mẻ hơn không, cái loại tôi chưa từng nghe qua ấy.”

Có lẽ do ánh trăng quá dịu dàng, làm cho Tả Thừa Nghiêu cũng thật kiên nhẫn chiều chuộng Cao Ca, dĩ nhiên là thực sự bắt đầu chăm chú nhớ lại xem có câu chuyện nào mới mẻ để kể.

Cao Ca lại bổ sung. “Chính là cái thể loại bất chấp qúa trình thế nào, hoàng tử cực khổ thế nào mới có thể chém Ác long, phù thủy và dì ghẻ, tốt nhất là thể loại mà có kết cục từ nay về sau anh ta và công chúa sống một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ ấy.”

Tả Thừa Nghiêu bật cười: “Lấy đâu ra nhiều kết cục hạnh phúc như vậy?”

“Kể chuyện ngày xưa mà, nếu như hiện thực đã không có nhiều viên mãn, chí ít, trong truyện là tốt đẹp không được sao?”

“Vậy tôi nghĩ lại một chút.”

Cao Ca không giục anh, cô chỉ muốn nghe anh nói mà thôi, kể cái gì cũng không quan trọng, tùy tiện bịa đặt một câu chuyện trẻ con cũng đủ làm cô thỏa mãn rồi. Bởi vì, những lời từ miệng anh nói ra, êm ái như chính màn đêm này vậy.

Yêu cầu duy nhất của cô cùng lắm chỉ là một câu chuyện có kết thúc đẹp, không nên giống như bọn họ, chỉ có thể tranh thủ được một quãng thời gian trên núi tuyết này.

Một lúc sau, cuối cùng Tả Thừa Nghiêu lên tiếng. “Trước kia, có một cậu bé.”

“À, hoàng tử xuất hiện rồi.”

“Không, nó không phải là một hoàng tử, nó là một đứa trẻ mồ côi từ trong bụng mẹ, lúc nó chào đời, ba của nó đã mất.”

“Thật đáng thương, ba của cậu bé chết như thế nào?”

“Bị bắn chết. Ba của nó là một tử tù, bởi vì đi cướp ngân hàng.”

“Được rồi, đây là một đoạn mở đầu.”

“Mẹ của câu đã từng là một nghệ sĩ, rất xinh đẹp, nhưng bởi vì yêu tên cướp đó, lại chưa kết hôn mà đã mang thai, mất đi tất cả. Bà bị đơn vị khai trừ, đoạn tuyệt quan hệ với người thân, thế nhưng đến chết bà cũng không hối hận.”

Cao Ca cảm thán nói: “Suy cho cùng là vì thật lòng yêu một người.”

“Mẹ của cậu bé vì chưa kết hôn đã mang thai, lại không tiết lộ người đàn ông gây ra chuyện đó là ai, không thể sống được ở quê, bà một mình chạy đến vùng biển ven thành phố lớn, sinh ra cậu bé và nỗ lực tiếm tiền nuôi sống cậu bé. Bà làm những gì tốt nhất có thể cho cậu, thậm chí bà không tiếc bỏ ra nửa tháng lương để mua cho cậu bé một mô hình tàu vũ trụ mà nó thích. Ở trước mặt cậu bé, bà cũng chưa bao giờ phủ nhận chuyện ba nó bị tử hình. Bà nói, trong mắt người khác, ông ấy là người xấu, nhưng trong mắt bà chính là một anh hùng. Ông đi cướp ngân hàng, vì muốn nhanh chóng kiếm được tiền để về quê cưới bà, vì không muốn bà chịu oan ức, muốn để mẹ con bà có một cuộc sống tốt hơn, không bị người khác xem thường.

“Tôi nghĩ, nhất định bà là một người mẹ vĩ đại.” Cao Ca bắt đầu cho rằng Tả Thừa Nghiêu chỉ tùy ý biên soạn một câu chuyện để kể cho cô nghe, nhưng càng nghe càng cảm thấy có điểm không đúng, câu chuyện này được Tả Thừa Nghiêu kể chân thật như vậy, giống như là xảy ra ở trên người anh. Cô thu lại giọng điệu đùa giỡn, chăm chú lắng nghe.

“Cứ như vậy, cậu bé và mẹ sống nương tựa lẫn nhau đến khi được mười tuổi. Tuy rằng rất nghèo khổ nhưng mẹ con bọn họ luôn bêng nhau, luôn ấm áp và vui vẻ. Thế nhưng có một ngày, mẹ của cậu ta nhìn thấy một người trên ti vi, cho nên những chuỗi ngày cuộc sống bình thường của bọn họ cũng kết thúc từ đó.

Bà mẹ nói với đứa con trai, trước khi ba nó sắp bị tử hình đã từng nói với bà, lúc bọn họ cùng đi cướp ngân hàng còn có một người nữa. Ba cậu bé trong lúc chạy trốn sự truy đuổi của cảnh sát thì bị thương, ông biết mình không thể chạy được xa, liền chủ động đánh lạc hướng cảnh sát, để tên đồng bọn kia mang theo tiền trốn đi. Bởi vậy, cái tên đồng bọn đó mới không bị bắt, mà ba của cậu vì không chịu khai ra tung tích của tên đồng bọn cùng số tiền đã cướp nên bị xử tử hình. Lúc chạy trốn, ba của cậu cùng tên đồng bọn kia đã giao hẹn, nếu ông bị bắt ngồi tù có lẽ sẽ bị bắn chết, mà tên đồng bọn trốn thoát, xin hắn nhất định phải chăm sóc, giúp đỡ cho mẹ cậu bé, đem số tiền của ông đưa cho bà ấy.

Đáng tiếc qua nhiều năm như vậy, tên đồng bọn đó cũng bặt vô âm tín, mãi cho đến khi mẹ cậu bé nhìn thấy hắn ở trên ti vi. Mà lúc này, tên đồng bọn đã sớm thay hình đổi dạng, trở thành một chủ xí nghiệp giàu có. Có thể suy ra, tài sản của ông ta chính là số tiền năm xưa đi cướp được. Thậm chí, xí nghiệp hiện tại của hắn ta, nói không chừng có được cũng chính là nhờ vào khoản tiền dơ bẩn đó.

Mẹ cậu bé quyết định đi tìm kẻ đồng bọn đó, phải lấy được khoản tiền mà ba cậu đã dùng tính mạng để đổi về cho mẹ con cậu.

Tên đồng bọn đó qua nhiều năm như vậy cũng không có tìm mẹ con cậu. Có thể hắn ta về quê nhưng không tìm được, nhưng càng có thể chỉ đơn giản là kẻ muốn quỵt nợ, không thừa nhận. Nếu mẹ cậu bé cứ thế mà đi tìm hắn ta có phải sẽ có nguy hiểm hay không?

“Đúng, mẹ cậu cũng lo lắng đến điểm này, cho nên bà đem toàn bộ số tiền tiết kiệm cùng cậu bé giao cho cô nhi viện ở đó, sau đó một mình đi tìm tên đồng bọn kia. Nhưng bà chỉ là một nữ công nhân bình thường, mà tên đồng bọn kia là chủ một doanh nghiệp tiếng tăm lừng lẫy, địa vị giữa hai bọn họ khác biệt quá lớn, mẹ cậu cho dù muốn gặp mặt tên đồng bọn kia một lần cũng không phải dễ dàng như vậy. Bà ở lại cái thành phố này, vừa đi làm, vừa tìm cách tiếp cận hắn ta, Cuối cùng mấy tháng sau cũng có cơ hội gặp mặt tên đồng bọn để nói chuyện.

Tiền ấy à, khiến cho con người điên cuồng, khiến cho con người chó cùng rứt giậu, khiến cho con người càng trở nên độc ác hơn. Ngoài mặt, tên đồng bọn đó tỏ ra rất nghĩa khí, nói rằng nhiều năm đi tìm bà nhưng đều tìm không được, bây giờ rốt cuộc cũng tìm được bà, nhất định phải thay đại ca chăm sóc cho bà thật tốt. Nhưng trên thực tế, chỉ vì hắn ta muốn trấn an mẹ cậu bé nên mới không hành động khinh xuất. Cùng lúc xác định được bà chỉ là một người phụ nữ yếu đuối một mình tới cái thành phố này, chuyện năm đó, thân phậm của hắn ta ngoại trừ bà thì bên ngoài không còn ai biết, liền xuống tay, tìm người giết chết mẹ cậu bé.”

“Trời, tại sao lại có thể như vậy? Vậy còn cậu bé thì sao?”

“May mắn là trước mặt tên đồng bọn đó, mẹ cậu đã không để lộ ra bất kỳ tin tức nào về sự tồn tại của cậu. Ngay cả ba cậu trước khi bị tử hình mới biết đến sự tồn tại của một sinh mệnh nhỏ, huống chi là tên đồng bọn đó. Hắn ta thật không ngờ đại ca của hắn còn có một đứa con mồ côi từ trong bụng mẹ. Cho nên, cậu bé mà may mắn lớn lên mà không để người khác biết.”

“Sau đó thì sao?”

“Về sau, cậu lớn lên ở cô nhi viện, cậu ta nỗ lực đọc sách, kiếm tiền, cuối cùng nghĩ cách để trả thù, để tên đồng bọn kia phải trả giá bằng máu.”

“Cậu ta giết tên đồng bọn kia sao? Giết người là phạm pháp.” Cao Ca thận trọng hỏi.

“Đương nhiên là không. Trên đời này có rất nhiều cách làm người ta sống không bằng chết. Ở giữa khe hở của luật pháp cũng có nhiều chuyện có khả năng làm được, nhiều khi không cần dùng dao.”

“…Cậu ta báo thù xong sẽ vui vẻ chứ? Kết cục của câu chuyện là tốt đẹp sao?”

“Vui vẻ, sao có thể không vui vẻ được chứ? Cậu ta có rất nhiều tiền, không cần giống như lúc còn nhỏ, chỉ có thể ngóng một món đồ yêu thích trong tủ kính mà không có tiền mua nổi. Cậu ta trả thù, để ba mẹ dưới suối vàng được yên nghỉ. Cậu ta còn kết hôn cùng cô bạn mối tình đầu từ khi mười mấy tuổi, cậu ta chiều chuộng xem cô như một công chúa, từ đó về sau, bọn họ sống một cuộc sống vui vẻ, hạnh phúc. Kẻ xấu bị báo ứng, người tốt được đền đáp.”

Cao Ca nghe đến đó, trong lòng có một loại cảm giác không nói nên lời. Cô mơ hồ cảm thấy câu chuyện này có liên quan rất lớn tới Ta Thừa Nghiêu, nhưng tất cả chi tiết lại không giống. Cô nhớ rõ ràng mẹ của anh là người mắc nhiều bệnh, mà mối tình đầu của anh là Mạnh Dao sao? Bọn họ cũng không có kết hôn. Nhưng không biết sao, lòng cô chính là bất an như vậy.

Cô rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Chuyện này… là thật?”

Tả Thừa Nghiêu cười ha ha một tiếng, vỗ nhẹ xuống đầu Cao Ca. “Đương nhiên là giả rồi, xem trong môt cuốn tạp chí lúc mua trên ở máy bay, trong cuộc sống hiện thực lấy đâu ra nhiều chuyện cẩu huyết như vậy? Sao em không hỏi xem Bá tước Monte Cristo và Hamlet có phải thật hay không?”

Cao Ca thở phào một cái. “Ai bảo anh kể chuyện nghiêm túc như vậy”

“Ai bảo em ngốc nghếch như vậy. Được rồi, chuyện kể xong rồi, em nên ngủ thôi.”

“Nghe xong chuyện của anh, tôi càng không ngủ được.”

“Vậy chúng ta chỉ có thể làm một chuyện rồi.”

Nói xong, Tả Thừa Nghiêu không đợi Cao Ca kịp phản ứng, liền ôm cô vào trong lòng. Anh thò tay vào trong áo ngủ của cô, môi của anh gần như tham lam hôn cổ cô.

Cao Ca hơi kháng nghị. “Chân của anh còn chưa khỏe…” thì bị Tả Thừa Nghiêu chặn miệng lại, giọng nói của cô đều bị bao phủ trong lòng bàn tay anh.

Dường như chưa bao giờ anhcần cô như lúc này.

Anh ôm Cao Ca ở trên người mình, cô nằm sấp trên ngực anh, bầu ngực mềm mại của cô đè xuống cơ thể cứng rắn của anh. Rất nhanh, quần áo của bọn họ đã bị quẳng đầy trên mặt đất.

Ánh trăng như nước, rót xuống tấm lưng trần trắng mịn của Cao Ca.

Lạnh không? Một chút cũng không. Hoan ái trong đêm chính là chiếc lò sưởi sưởi ấm tốt nhất.