“Lạc thiếu gia, ngài không thể vào, tổng giám đốc hiện tại không rãnh.”

“Lạc thiếu gia, Lạc thiếu gia, tổng giám đốc hiện tại thật không rãnh để gặp ngài.”

“Lạc thiếu gia, cũng, ngài thật không thể đi vào mà, Lạc thiếu…”

Lạc Tử Quân như một trận mưa cuồng phong hướng đến phòng làm việc của tổng giám đốc Geel quốc tế, mặc cho nữ thư ký xinh đẹp với đối giày cao gót bảy tấc kia ngăn cản như thế nào, anh cũng không chịu dừng bước lại.

“Chuyện gì? Sao lại ồn ào như vậy?”

Cửa làm việc phòng tổng giám đốc liền bị đẩy ra, Đinh Chi Thành lộ ra nửa người nho nhã, phía sau giọng mắt kiếng vàng là lông mày khóa chặt của anh.

“Trợ lý Đinh, thật xin lỗi,” Tiểu thư ký lập tức dừng động tác lại, cúi thấp đầu một cái, ấp úng nói xin lỗi, “Tôi đã nói với Lạc thiếu gia, tổng giám đốc không rãnh gặp anh ấy, nhưng anh ấy vẫn cứ…”

“Được rồi, tôi hiểu rồi.” Bóng dáng cao to từ trong cửa hoàn toàn hiện ra, Đinh Chi Thành cau mày phất phất cánh tay, “Nơi này không cô lo nữa, đi ra ngoài trước đi.”

Đợi họ đi hết, Đinh Chi Thành tỏ rõ vẻ chán chường mệt mỏi rất nhiều, lấy mắt kiếng xuống nghiêng mình tựa vào tường thủy tinh, một đôi mắt thẳng tắp nhìn về phương xa phía trước không ra chút tình cảm nào.

“Anh cũng biết rồi sao?” Lạc Tử Quân hỏi, không còn nhẫn nại cùng hắn vòng vo.

“Đúng.”

Cùng với người thông minh nên cuộc đối thoại rất dễ hiểu, không cần nhiều lời là có thể hiểu được ẩn ý của đối phương.

Đinh Chi Thành nhìn phương xa, khóe môi kéo ra độ cong đẹp mắt. Ngày hôm qua anh đột nhiên nhận được điện thoại kì quái của Vũ Hi, nghi ngờ anh cùng với lòng hiếu kỳ của anh.

Dùng sự thông minh với thế lực cùng tài lực của anh về nhà họ Hạ, không một buổi tối nào của anh mà không đi điều tra tất cả các tài liệu, suốt cả đêm ngồi trên máy bay quay trở về.

“Vậy anh định làm như thế nào?”

Đốt một điệu thuốc, Lạc Tử Quân nhún nhún vai, chân mày khóa chặt lại như cũ.

“Không biết.” Đinh Chi Thành cười cười.

“Không biết” Không tự chủ liền nâng cao âm điệu, “Đây chính đứa con gái ruột của hắn mà!”

“Vậy thì thế nào? Anh không phải cũng xem cô bé như châu như ngọc, vì sao anh không lo lắng?”

Giương mắt lên nhìn, Đinh Chi Thành chống lại ánh mắt sâu thẳm của Lạc Tử Quân, nhìn thấy đối thủ đã sớm không thể che giấu được biểu cảm của chính mình.

“Hừ…” Lạc Tử Quân quay đầu hừ lạnh.

Bỗng nhiên, viên kim cương được khảm trên đồng hồ đeo ở trên cổ tay nhấp nhoáng ánh hồng, còn kèm theo tiếng vang nhỏ.

Nghiêng tai cẩn thận lắng nghe, chân mày Lạc Tử Quân nhíu chặc hơn.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Dĩ nhiên Đinh Chi Thành biết đây không phải là tiếng vang bình thường, mặc dù biết đó có lẽ mật mã nào đó, nhưng anh không hiểu đó là có ý gì?

“Hạ Vũ Hi đâu?” Tròng mắt đột nhiên trở nên kiên quyết, Lạc Tử Quân ép hỏi.

Khí thế hắn hùng hồn, làm Đinh Chi Thành cũng sửng sốt một giây, cảm thấy sự tình nghiêm trọng, anh lập tức đẩy cửa ra dẫn cậu ta đi gặp Vũ Hi.

Rầm! Một đồng hồ vàng đột nhiên ném ở trước mặt của Hạ Vũ Hi, cắt đứt suy nghĩ trong cõi thần tiên của anh.

Cau mày bất mãn ngẩng đầu lên, chống lại ánh mắt nhíu chặt của Lạc Tử Quân, liếc mắt nhìn thấy anh đứng bên cạnh Đinh Chi Thành, Hạ Vũ Hi thật không thấy kinh ngạc.

“Có chuyện gì?” Liếc nhìn tiếng vang cùng ánh sáng màu hồng chớp động, Hạ Vũ Hi thu mình vào trong ghế da.

“Mật mã Morse,” Tìm chỗ ngồi bên cạnh liền ngồi xuống, Lạc Tử Quân nâng hai chân thon dài, “Máy phát xạ từ đồng hồ của Mẫn Nhi.”

Thì ra là ngay từ khi biết Tống Khuynh Vân muốn đem Mẫn Nhi về bên cạnh Hạ Vũ Hi, Lạc Tử Quân liền âm thầm chế tạo một chiếc đồng hồ đặc thù, giao cho Mẫn Nhi mang theo bên người để tùy thân, chỉ cần cô cần hay là gặp phải thời khắc nguy hiểm. Có thể phát ra mật mã để cho anh có thể hiểu được, báo cho Lạc Tử Quân biết.

“Ân oán giữa chúng ta để sau hãy tính.” Hạ Vũ Hi bóp ngón tay khanh khách vang dội, sắc mặt nặng nề, “Hiện giờ nói cho tôi biết Mẫn Nhi nói những thứ gì?”

Khóe môi Lạc Tử Quân cong lên, không cần châm biếm, hoàn toàn không xem lời uy hiếp của anh là quan trọng.

“Mẫn Nhi nói, con bé bây giờ còn rất an toàn, chỉ là con bé không biết đang ở chỗ nào, chỉ biết đó là nơi cách thị trấn rất xa, khắp nơi đều là đồ bỏ hoang.”

Vì an toàn Mẫn Nhi, Lạc Tử Quân khó lòng ngoan ngoãn hợp tác, lắng tai để phân rõ tin tức thật sự mà Mẫn Nhi phát ra, đem những tin tức này chuyển cáo cho Hạ Vũ Hi với Đinh Chi Thành.

“Đống đổ nát?”

Ba người đàn ông thông minh giống nhau, cùng nhíu chặt chân mày, nhanh chóng tìm các địa điểm có thể ở trong đầu…

Vậy mà, cái đồng hồ trên bàn kia đột nhiên phát tiếng vang bốp sấm sét liên tiếp phát ra tiếng nổ tung nhỏ, trong nháy mắt biến thành sắt vụn.

“Nguy rồi, Mẫn Nhi gặp nguy hiểm…”

Gương mặt tuấn tú của Lạc Tử Quân hạ trầm xuống, dẫn đầu đứng lên xông ra phía ngoài, trong lòng Hạ Vũ Hi dâng lên một cảm giác đau đớn, ngay cả quần áo cũng không mang theo, bám sát theo xông ra ngoài.

Mẫn Nhi, con ngàn vạn lần không thể có chuyện!