40. Vết Thương Chồng Chất...

“ Roi thứ hai, đánh mày về tội phá hư Tiễn gia nha đầu.” Sở ông nội một chút cũng không nương tay, hung hăng hướng Sở Cố Hoài trên người quất xuống, hai mắt Sở mẹ mẹ sớm đã rơi nước mắt, tựa vào Sở ba ba khóc, Tiễn ba ba Tiễn mẹ mẹ cũng cau mày, một bộ muốn nói lại thôi bộ dáng.

“ Roi thứ ba. Vì mày đã làm cho ba mẹ mày quá đau khổ.”

“ Ba!”

“ Thả tôi ra ngoài!! Cố Hoài!! Cố Hoài!!” Tiễn Tiểu Háo mạnh mẽ đập cửa, nghẹn ngào rống to, tay đập đến mức đều sưng đỏ cả lên nhưng nàng tựa hồ không cảm thấy đau, trong lòng đau đớn đã che dấu tất cả mọi thứ.

Cứ như vậy hỗn loạn qua nhiều giờ, Sở ông nội dừng tay, nhìn Sở Cố Hoài không biết đã bị hắn đánh không biết bao nhiêu roi lại còn cắn răng chống đỡ.

“ Phục hay không phục?”

“ Không phục.”

“ Cái gì? Mày! Có phải tao đánh vẫn chưa đủ hay không?!” Sở ông nội tức giận đứng lên.

“ Hai chúng cháu không sai, chỉ là yêu nhau mà thôi.” Sở Cố Hoài ngẩng đầu nhìn Sở ông nội, môi bị mình cắn ra máu, sắc mặt cũng trắng bệch.

“ Hai đứa tụi bây là nữ!”

“ Nữ thì sao?” Sở Cố Hoài giơ lên khóe miệng cười cười.

“ Chính vì là nữ nên mới không được!”

“ Ông nội, cháu không thể bỏ nàng được, nếu cháu phải nhìn thấy nàng cùng nam nhân khác ở bên nhau, cười với nam nhân khác, cấp nam nhân khác nấu cơm, nằm bên cạnh nam nhân khác, ngài bây giờ dứt khoát đánh chết cháu luôn đi.” Những lời nói này khiến cho Sở ông nội mất đi ngôn ngữ, trượt ngồi trên sô pha, Sở mẹ mẹ âm thầm rơi lệ, Tiễn ba ba Tiễn mẹ mẹ thì không ngừng thở dài.

“ Đem Tiễn nha đầu thả ra đi.” Sở ông nội đối Tiểu Trương nói.

“ Vâng.”

Tiểu Trương đi đến cửa phòng, mắt nhìn đến Sở Cố Hoài đang xoay thân mình, mắt không chớp một lần nhìn đăm đăm căn phòng, Tiểu Trương có chút khó chịu, lẹ làng mở cửa.

“ Tiểu Háo!!!!!” Khi mọi người nghe được Sở Cố Hoài thét chói tai nhìn về phía phòng, liền nhìn đến Tiễn Tiểu Háo từ lúc mở cửa mà trượt ngã xuống đất.

Sở Cố Hoài vội vàng đứng lên, mới vừa đứng lên liền lảo đảo. Sau đó ngã ngã xuống đất, quỳ đã lâu nên đầu gối đã muốn sưng đỏ, một trận đau đớn theo đầu gối truyền đến, Sở Cố Hoài nén đau vịn bàn trà đứng lên, đi được một bước rồi lại ngã xuống, cuối cùng nàng đành lết đến bên cạnh Tiễn Tiểu Háo, đưa tay ôm lấy Tiễn Tiểu Háo từ trong tay Tiểu Trương, đau lòng sờ sờ tay sưng đỏ của nàng sưng đỏ, cuối cùng đem mặt mình chôn ở ngực Tiễn Tiểu Háo, bả vai vừa kéo vừa kéo.

Sở mẹ mẹ nước mắt rơi càng nhiều hơn, vừa rồi Sở Cố Hoài bị đánh nhiều như vậy cũng chưa khóc, chứng kiến Tiễn Tiểu Háo ngất xỉu thế nhưng nhịn không được khóc, nàng làm mẹ đương nhiên so với ai khác đều đau lòng, lập tức đối Sở ông nội nổi lên một tia oán giận.

Tiễn ba ba Tiễn mẹ mẹ chứng kiến Tiễn Tiểu Háo té xỉu, thật hít một hơi, vội vàng chạy đến trước mặt hai nàng.

“ Bá mẫu......” Sở Cố Hoài ngẩng đầu lên, ánh mắt hồng hồng, một tiếng bá mẫu này làm cho Tiễn mẹ mẹ tâm hoàn toàn mềm mại, không kiềm nén nổi cũng đỏ hốc mắt.

“ Bà xã. Chạy nhanh kêu Ngụy thầy thuốc lại đây.” Tiễn ba ba đối Tiễn mẹ mẹ nói.

“ Không cần, trong đại viện Trần thầy thuốc giàu kinh nghiệm lắm, cũng gần. Tôi đi gọi điện thoại, Tiểu Trương, cậu sức khỏe tốt, hỗ trợ đem Tiểu Háo ôm đến trên giường Cố Hoài đi.” Sở ba ba chỉ huy.

“ Vâng.”

Tiểu Trương đem Tiễn Tiểu Háo ôm đến trên giường, rồi chạy nhanh về đỡ Sở Cố Hoài đang vật lộn để đứng dậy.

“ Dìu tôi đến bên cạnh Tiểu Háo được không? Làm phiền anh.” Sở Cố Hoài đối Tiểu Trương nói.

“ Được.” Tiểu Trương dìu Sở Cố Hoài đến bên giường, Sở Cố Hoài ngồi ở bên giường, nắm tay Tiễn Tiểu Háo. Rút khăn giấy giúp Tiễn Tiểu Háo lau mồ hôi trên trán.

Rất nhanh, thầy thuốc liền đến đây, giúp Tiễn Tiểu Háo đơn giản xử lý qua đi. Xoay người đối Sở Cố Hoài nói những việc cần chú ý.

“ Thiếu máu, cơm chiều không ăn hơn nữa chịu đả kích, cho nên hôn mê.”

“ Vâng.”

“ Vừa rồi tôi đơn giản xử lý một chút, trong chốc lát có thể tỉnh, bất quá về sau phải chú ý, ăn nhiều thức ăn bổ huyết, cẩu kỷ, táo đỏ...vân vân, phải ăn cơm đúng bữa.”

“ Vâng.”

“ Ừm, coi như không có việc gì nghiêm trọng, bất quá Cố Hoài a, sắc mặt cháu không tốt lắm, bác giúp cháu nhìn xem đi?” Trần thầy thuốc từ nhỏ nhìn Cố Hoài lớn lên, lúc này thấy nàng sắc mặt tái nhợt, cũng có chút lo lắng.

“ Cháu không sao.” Sở Cố Hoài đối Trần thầy thuốc cười cười.

“ Mặc kệ nó.” Sở ông nội ra tiếng đối Trần thầy thuốc nói.

“ Quân trưởng...... Này......”

“ Tiểu Trần a, hôm nay phiền toái cậu, cậu về trước đi, không có việc gì là tốt rồi.” Sở ông nội đối Trần thầy thuốc nói.

“ Ai, vậy có việc gì nhớ gọi điện thoại cho tôi.” Trần thầy thuốc gật gật đầu, cầm cái hòm thuốc đi rồi.

Sở mẹ mẹ mở cửa phòng, trong phòng chỉ còn lại Sở Cố Hoài và Tiễn Tiểu Háo, năm trưởng bối trở lại phòng khách sô pha ngồi xuống, bắt đầu thương lượng.

Trong phòng, Sở Cố Hoài nghe Trần thầy thuốc cho Tiễn Tiểu Háo uống nước, uống vài hớp Tiễn Tiểu Háo liền tỉnh, mày nhanh chóng cau lại.

“ Tiểu Háo, Tiểu Háo, thế nào? Có đau đầu không em?” Sở Cố Hoài dẹp cái chén, đem nàng nâng dậy nhưng không cẩn thận đụng đến miệng vết thương của mình, đau đến” Tê” Một tiếng.

“ Chị rất bại hoại bại hoại bại hoại!!” Tiễn Tiểu Háo mới vừa tỉnh lại liền khóc hướng Sở Cố Hoài rống to, nhìn thấy Sở Cố Hoài tươi cười sau, lại vẫn là nhịn không được giang tay ôm lấy eo của nàng, đem mặt chôn trong ngực nàng, buồn buồn lên án nàng.

“ Tại sao chị lại kêu bọn họ đem em nhốt trong phòng vậy, mấy ngày hôm trước còn nói phải cùng nhau vượt qua, giờ chị làm vậy là sao chứ.”

“ Đúng a, nhưng mà chị đã đáp ứng Đại ca em sẽ không để em chịu tổn thương.” Sở Cố Hoài sờ sờ đầu Tiễn Tiểu Háo, ôn nhu nói.

“ Hừ, về sau không được như vậy nữa.” Tiễn Tiểu Háo ở trong ngực Sở Cố Hoài cọ cọ.

“ Ừm, rồi, rồi, em nói thế nào thì mình làm thế ấy.” Sở Cố Hoài đem Tiễn Tiểu Háo từ trong ngực mình tách ra, hôn hôn cái trán của nàng.

“ Thực ngốc, đem tay của mình đập đến sưng thế này, đã vậy còn hôn mê bất tỉnh nữa chứ.”

“ Chị cũng vậy, đứa ngốc, quỳ gối ở đó cho bị đánh, chị không biết em đau khổ thế nào đâu.”

“ Không đau.”

“ Không đau cái con khỉ, đưa em coi coi.” Tiễn Tiểu Háo chu chu miệng, đem Sở Cố Hoài dìu lại đây, vén lên áo nàng. Nhìn thấy những vết thương lớn nhỏ chồng chéo lên nhau sau lưng Sở Cố Hoài,Tiễn Tiểu Háo thật hít một hơi, trong lòng thu thành một đoàn.

“ Nhìn đáng sợ vậy thôi, không đau.” Sở Cố Hoài ra tiếng an ủi.

“ Gạt người!”

“ Thật mà, mới trước đây cũng thường xuyên bị đánh, không đau.”

“ Em không tin chị đâu!”

“ Ai.” Sở Cố Hoài thở dài, sau đó liền cười.

“ Chị cười cái gì.” Tiễn Tiểu Háo vểnh miệng hỏi.

“ Đột nhiên cảm thấy mình rất hạnh phúc.” Sở Cố Hoài nhẹ nhàng chạm chạm môi Tiễn Tiểu Háo.

“ Hạnh phúc? Chị bị đánh đến ngơ luôn rồi.” Tiễn Tiểu Háo bộ dạng uể oải tựa vào vai Sở Cố Hoài.

“ Không, bị đánh cũng không xi nhê gì cả, có em cùng chị.”

“ Chị muốn em cùng chị! Chứ không phải là đem em nhốt trong phòng sao.” Tiễn Tiểu Háo còn nhớ kỹ” Tội Ác” vừa rồi của Sở Cố Hoài

“ Còn nhớ hả? Quỷ hẹp hòi.”

“ Chị mới là quỷ hẹp hòi, cả nhà chị đều là quỷ hẹp hòi, ông nội thật là xấu.” Tiễn Tiểu Háo bất mãn nói.

“ Hửm? Ông xấu đến vậy sao?” Cửa mở ra, Sở ông nội vẻ mặt nghiêm túc ngoài cửa đứng cùng bốn cha mẹ vẻ mặt hắc tuyến.