Mọi người vào nhà ăn trong biệt thự, Khưu An Khiết căn dặn bảo mang thức ăn lên. Ông Cao cũng gọi cho trợ lý Tôn, bảo: “Tiểu Tôn, cậu lên phòng làm việc mời khách xuống dùng cơm.”

Còn có khách nữa sao? Cao Ca nhớ lại lúc vừa bước vào nhà, má Đinh nói ông chủ đang trò chuyện với khách, không ngờ vị khách này còn ở đến giờ chưa đi. Xem ra vị khách này rất quan trọng, lại có quan hệ thân thiết với ba cô, nếu không ông sẽ không giữ một người ngoài như anh ta ở lại ăn cơm ngay trong bữa tiệc gia đình chào đón cô về nhà.

Nhưng Tiểu Tôn chưa kịp lên lầu mời thì vị khách kia đã tự xuất hiện.

“Ồ, cậu Tả, trợ lý Từ, tôi đang định bảo Tiểu Tôn lên lầu mời hai người xuống đây.”

Cao Ca lơ đãng quay đầu lại, theo giọng nói của ông Cao nhìn về phía cửa ra vào nhà ăn. Sau đó, chỉ trong nháy mắt, cô đã ngớ người ra, mọi cảm xúc đều đơ lại trên mặt, giống như là bị người ta điểm huyệt trong phim kiếm hiệp, không thể nhúc nhích.

Mà ai bảo không phải đâu chứ? Anh chính là tử huyệt của cô đấy thôi.

Cao Ca không ngờ sau khi về nước, người mà cô không muốn nghĩ đến, hay nói chính xác hơn là nghĩ đến vô số lần, nghĩ đến độ không còn sức lực, nghĩ đến mức sợ hãi, cho nên cuối cùng chỉ còn lại không muốn gặp lại xuất hiện vào lúc này, ngay tại đây.

Tả Thừa Nghiêu.

Tả Thừa Nghiêu mà Cao Ca từng dùng cả sinh mệnh của mình để yêu.

Anh vẫn đẹp đến mức mê người như vậy, vẫn như lần đầu cô gặp gỡ. Khôi ngô tuấn tú, mày kiếm mắt ngài, mũi cao thẳng tắp, lông mi dài rậm, những đường nét góc cạnh rõ ràng… đều là những từ quá quen thuộc mà người xưa đã dùng nát bét nhưng vận vào anh thì vẫn hết sức chuẩn xác.

Chắc chắn ông trời đã rất ưu ái anh. Thời gian bảy năm không thể khiến cho anh già đi mà càng ngày càng tao nhã giống như rượu càng ủ càng nồng.

Bây giờ anh đeo một chiếc kính không viền, hàng mi dài và rậm như mi trẻ con bị che dưới lớp kính ấy khiến nó không gây sự chú ý như năm xưa. Chiếc kính còn che lấp cả đôi mắt sắc sảo của anh. Có lẽ hôm nay anh ăn mặt khá thoải mái như ở nhà, chỉ mặc chiếc áo dệt kim hở cổ màu xám tro, thêm vào cặp mắt kính kia mang lại cho anh chút nhã nhặn nên Tả Thừa Nghiêu lúc này không còn khiến người ta có cảm giác lạnh lùng xa cách, ngạo nghễ của ngày xưa. Ngược lại, diện mạo của anh trở nên ôn hòa hơn, khiến người ta nảy sinh ảo giác rằng anh rất dễ gần và hoàn toàn vô hại.

Tại sao lại cảm thấy đó chỉ là hiện tượng ảo giác, chính bản thân Cao Ca cũng không rõ nhưng đối với Tả Thừa Nghiêu, trước nay cô chỉ dùng cả trái tim, bằng trực giác để cảm nhận. Có lẽ từ đầu đến cuối cô cũng giống như những người khác, hoàn toàn chưa từng hiểu thấu người đàn ông này.

Thứ mà cô biết chỉ là một dạ yêu anh mà thôi.

Sau này Cao Ca nghĩ lại, bảy năm trôi qua, ngày đầu tiên về nước lại nhìn thấy Tả Thừa Nghiêu ở nhà họ Cao, lẽ ra phản ứng đầu tiên của cô phải là hoảng hốt mới đúng chứ? Thật lạ, tại sao cô vẫn cứ nhìn anh chằm chằm một cách ngây ngô, thầm suy xét xem khuôn mặt anh có còn anh tuấn như trước kia không.

Quả nhiên Tả Thừa Nghiêu chính là bùa mê thuốc lú của cô, ở trước anh cô chưa bao giờ lý trí được.

Tả Thừa Nghiêu không hề có phản ứng gì trước sự khác thường của Cao Ca. Anh ung dung bước tới, mỉm cười chào ông Cao. “Chủ tịch Cao, quấy rầy ông rồi.”

Còn anh trợ lý Từ bên cạnh thì bước tới đưa cho ông Cao một chai rượu. “Chủ tịch Cao, lần trước ông có nhắc đến hôm nay là ngày cô nhà ông về nước, chủ tịch Tả nói chúng tôi là người ngoài, mặt dày tham gia bữa cơm thân mật của gia đình thì chớ, không thể đi tay không được nên vừa sai người mang tới một bình rượu vang bảy năm trước của trang trại rượu Margaux. Tuy số năm của rượu không có gì quý nhưng lại vừa đúng với số năm mà cô nhà ra nước ngoài quay về. Chủ tịch Cao, mong không chê lễ mọn.”

“Anh bạn à, cậu xem mình kìa, khách sáo quá rồi đó!” Ông Cao vừa nhận bình rượu đưa qua cho Khưu An Khiết vừa nhiệt tình nói: “Hai người đâu phải người ngoài.”

Nói xong ông liền gọi Cao Ca qua. “Nào nào, Tiểu Ca, ba quên giới thiệu với con vị này là chủ tịch Tả Thừa Nghiêu, bạn làm ăn với ba. Nghe nói các con cũng coi như là nửa người quen, lại đây chào hỏi đàn anh ở trường đi nào.”

Cao Ca cảm thấy người tê dại. Sao Tả Thừa Nghiêu lại trở thành bạn làm ăn với ba cô? Có vẻ như ba cô hoàn toàn không biết gì về quá khứ của cô và Tả Thừa Nghiêu. Anh sẽ nói sao với ba cô về quan hệ giữa hai người họ đây? Chỉ là nửa người quen thôi sao?

Nhưng không để Cao Ca suy nghĩ quá lâu, Tả Thừa Nghiêu đã chủ động đi đến trước mặt cô, dịu dàng chìa tay ra với cô. “Cô Cao, đã lâu không gặp.”

Cao Ca gần như chưa bao giờ được thấy Tả Thừa Nghiêu ôn hòa nói chuyện với mình như vậy. Thời gian bảy năm đã làm nhạt nhòa ân oán tình thù rồi sao? Cao Ca cảm thấy hơi bối rối nhưng vẫn chìa tay ra bắt tay Tả Thừa Nghiêu theo phép lịch sự.

Nhưng vừa bắt tay, Cao Ca liền hiểu ngay mình đã quá ngây thơ. Tả Thừa Nghiêu làm sao có thể quên mọi chuyện ngày xưa chứ? Anh dùng sức siết chặt tay Cao Ca, Cao Ca muốn nhíu mày kêu đau nhưng lại không dám thể hiện ra. Thoạt nhìn ba cô chưa hề biết chuyện cô và Tả Thừa Nghiêu năm đó, Cao Ca không biết nếu ba cô biết chuyện đã xảy ra giữa họ thì sẽ như thế nào? Không chỉ vết thương nhục nhã lại bị xé toang ra mà lần này giữa họ còn có quan hệ hợp tác làm ăn, Cao Ca không thể dự đoán được điều này sẽ gây ra bao nhiêu tổn thất và bất lợi cho tập đoàn Cao Thị.

Có lẽ người đàn ông này đã đoán được là Cao Ca chỉ biết nhẫn nhịn nên tay anh càng siết chặt giống như là một gọng sắt khiến cô cảm thấy tay mình sắp bị bóp nát xương, đau đớn cực kỳ. Nhưng điều khó xử nhất là Cao Ca còn phải cố nở một nụ cười trên mặt, trả lời câu chào hỏi của đàn anh. Không biết vì lý do và mục đích gì nhưng nếu Tả Thừa Nghiêu đã không vạch trần quan hệ giữa họ trước mặt ba cô thì cô cũng sẽ cùng anh hoàn thành tốt vở kịch này.

“Chào anh, cho hỏi chúng ta từng gặp nhau chưa?”

Tả Thừa Nghiêu đưa lưng về phía mọi người nên không ai nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ có Cao Ca đứng đối diện là nhìn rất rõ. Sau khi nghe Cao Ca nói, nụ cười trên khóe môi anh càng thâm thúy hơn, giống như là phát hiện ra một con mồi thú vị. Nhưng sự mỉa mai và trào phúng trong mắt anh là không sao che giấu được, dù đã cách một lớp kính. Cao Ca cũng nhìn rõ mồn một ánh mắt khinh thường và mỉa mai của anh bởi vì năm xưa cô đã nhìn thấy nó quá nhiều lần, đã quá quen mắt. Cao Ca vừa nhìn thấy ánh mắt ấy thì biết ngay là dù có bao nhiêu năm trôi qua, trong mắt anh cô vẫn là đứa con gái đáng ghét năm ấy.

Nhưng lần này có sự bất đồng là Cao Ca gần như không quan tâm anh nhìn mình thế nào. Không sao cả, cô nhủ với bản thân rằng mình đã dùng bảy năm để học được cách không yêu anh nữa.

Một người chỉ dùng một ánh mắt là có thể dễ dàng làm tổn thương một người khác, đó là vì cô yêu anh. Một khi cô đã không còn yêu anh nữa thì anh sẽ không còn năng lực để làm tổn thương cô.

Đương nhiên Tả Thừa Nghiêu cũng không có ý định làm tay cô bị thương thật. Chẳng qua là anh nhân đó nhắc nhở Cao Ca rằng mình không quên mọi chuyện. Sau đó anh nhanh chóng buông tay Cao Ca ra, khiến người ngoài nhìn thấy đó chỉ là một cái bắt tay hết sức bình thường mà hoàn toàn không biết cơn sóng ngầm bên dưới.

“Xem ra cô Cao không hề nhớ đến tôi. Nhưng không sao, bây giờ làm quen cũng không muộn, Cô Cao, hân hạnh được gặp cô, sau này mong cô giúp đỡ cho.”

Giọng của anh trầm mà vang dội, như thuốc phiện làm say lòng người. Lời lẽ của anh lịch sự và cởi mở, thậm chí bên trong còn ẩn chứa chút thất vọng nho nhỏ không dễ phát hiện ra. Ai lại nỡ để cho một người đàn ông như vậy thất vọng chứ. Nhưng Cao Ca lại cảm thấy ngày càng bất an, cô không biết Tả Thừa Nghiêu xuất hiện ở đây chỉ là trùng hợp, thật sự chỉ có quan hệ làm ăn với ba cô hay muốn làm gì khác? Cô cảm thấy mình giống như một con thú nhỏ sắp sa vào bẫy, bàng hoàng bất an, không biết phải làm sao.

Đang chần chừ không biết nên tiếp tục cuộc đối thoại này như thế nào thì lúc này, Khưu An Khiết lại giải vây giúp cô. “Được rồi được rồi, nếu đã đến đông đủ thì mau ăn cơm thôi. Má Đinh, bà mang chai rượu của chủ tịch Tả cất đi, bảo nhà bếp bắt đầu dọn món lên được rồi. Nào nào chủ tịch Tả, Tiểu Ca, hai người cũng ngồi xuống đi.”

Tả Thừa Nghiêu vừa khẽ gật đầu vừa giơ một tay ra làm tư thế mời, tay còn lại đặt hờ lên eo Cao Ca, cách vài milimet, tỏ vẻ chu đáo giống như một chàng trai ga lăng chăm sóc một cô gái, ân cần niềm nở.

Cao Ca hoảng hốt theo Tả Thừa Nghiêu vào bàn ăn, hoàn toàn không biết trong bụng anh đang có tính toán gì.

Nhưng ông Cao lại có vẻ rất vui mừng nói. “Chú em lại khách sáo rồi, còn gọi cô Cao gì nữa, cứ gọi nó là Tiểu Ca giống như chúng tôi đi. Dù sao Tiểu Ca vừa về nước cũng không có bạn bè gì, hai người đều là thanh niên trai trẻ, làm phiền cậu dẫn Tiểu Ca đi chơi một chút.”

Cao Ca cảm thấy đầu mình ong lên. Vậy mà Tả Thừa Nghiêu còn nhân lúc mọi người không chú ý, làm như vô tình chạm vào eo cô rất nhẹ nhàng. Sự ám muội đó giống như là vụng trộm. Liên tục bị tác động khiến cả người Cao Ca cứng đờ như là bị hóa thạch.