Tần Sóc dẫn Bạch Cô Cô cùng đi tới.

Một đám tướng quân trong quân doanh bắt đầu vây lại.

Bọn họ không giống với những quan chức trong sảnh lớn, trong mấy người họ có người từng vào sinh ra tử cùng Tần Sóc, bọn họ kính phục Tần Sóc hơn là kính sợ, dám tán gẫu nói đùa với Tần Sóc.

Tần Sóc vừa đi tới, một sĩ quan trẻ tuổi cười trêu ghẹo: “Lão Tần, cuối cùng cũng chịu dẫn vợ nhỏ ra ngoài rồi hả?”

Bạch Cô Cô thò đầu nhìn ngài sĩ quan kia.

Ngài sĩ quan nhìn rõ bộ dạng của Bạch Cô Cô: “Vãi, đáng yêu vậy. Lão Tần may mắn ghê ha!”

Tần Sóc lạnh lùng nhìn anh ta, đẩy đầu Bạch Cô Cô về.

Bạch Cô Cô cố chấp thò đầu ra.

Tần Sóc: “…”

Tần Sóc bất lực nói: “Tiểu Bạch, đây là cấp dưới của anh, thiếu tướng Trương Sở.”

“Chào anh Trương!”

“Xin chào Tiểu Bạch!”

Trương Sở đưa tay ra định bắt tay với Bạch Cô Cô, nhưng Tần Sóc kéo tay Bạch Cô Cô lại, không thèm nhìn Trương Sở. Hắn đi thẳng tới chỗ Trương Nguyên soái: “Tiểu Bạch, đây là Trương Nguyên soái, ân sư của anh. Thầy, đây là Tiểu Bạch – Bạch Cô Cô, bạn đời của trò.”

Trương Nguyên soái nhìn thoáng qua Bạch Cô Cô.

Trông thiếu niên thật hồn nhiên và chân chất.

“Xin chào, Trương Nguyên soái!”

“Tiểu Bạch, đúng không?” Trương Nguyên soái rất hài lòng với người này: “Gọi ta là thầy theo Tần Sóc đi, không cần khách khí.”

“Chào thầy ạ!” Bạch Cô Cô ngoan ngoãn đổi xưng hô

Trương Nguyên soái đưa tay ra, Bạch Cô Cô lập tức nắm lại tay Trương Nguyên soái.

Sau đó, vẻ mặt của cậu chợt trở nên nghiêm nghị.

“Thầy, gần đây ngài có thấy chỗ nào không khoẻ không ạ?”

Bạch Cô Cô vừa dứt lời, tất cả mọi người đều sững sờ.

Trương Sở lên tiếng trước.

Trương Nguyên soái là ông nội của anh ta, hai người sống với nhau lâu nhất.

“Không có, sức khoẻ của ông nội vẫn luôn rất tốt.”

Tần Sóc cũng nhìn thầy của mình: “Thầy, ngài nhớ kỹ lại chút?”

“Tiểu Bạch nói cái này…” Trương Nguyên soái suy tư một chút mới nói: “Quả thật là gần đây giấc ngủ của ta không tốt lắm, có hơi đau đầu.”

“Thế nào, Tiểu Bạch thấy có vấn đề gì sao?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Bạch Cô Cô căng ra, cậu không khỏi đỏ mặt khi nhìn thấy biểu cảm coi cậu như “thần” trên mặt của mọi người.

Cậu giật nhẹ ống tay áo của Tần Sóc, nói nhỏ: “Hình như thầy bị trúng độc, nhưng em không chắc lắm đâu, cũng không biết đó là loại độc gì.”

Cái gì?

Trúng độc?

Mọi người đều bị sốc!

Trương Nguyên soái đã hơn mười năm không ra chiến trường, sao có thể trúng độc?

Liệu Tiểu Bạch có nhìn lầm không?

Nhưng Tần Sóc trông rất nghiêm túc, mọi người theo bản năng tin tưởng Tần Sóc, nên bọn họ cũng càng thêm tin tưởng Tiểu Bạch.

Trương Sở đi tới, lập tức dìu Trương Nguyên soái: “Ông nội, ông có chỗ nào không thoải mái không? Ngài mau nói cho con biết, không được giấu con.”

“Ông nội, sau khi yến tiệc kết thúc, chúng ta sẽ đến bệnh viện ngay.”

Trương Nguyên soái không lay chuyển được cháu trai: “Được, được. Yến tiệc xong rồi thì đi ngay, giờ thì cháu thả ta ra đi, lớn to đầu vậy rồi mà khó ở muốn chết.”

Ông cụ lẩm bẩm cằn nhằn, ghét bỏ Trương Sở, nhưng ông cũng không đẩy đối phương ra.

Mọi người hàn huyên một lúc thì có một tiểu nội thị đột nhiên đi tới, nói với Tần Sóc rằng bệ hạ cho mời hắn.

Tần Sóc để Tiểu Bạch ở lại với mấy người Trương Sở, hắn đi một mình.

Hắn có thể thấy rằng Tiểu Bạch rất có thiện cảm với những người này, mà bọn họ… cũng rất thích Tiểu Bạch.

Tần Sóc đi theo tiểu nội thị: “Bệ hạ!”

Bệ hạ nhìn Tần Sóc: “Sao không dẫn Tiểu Bạch theo cùng?”

Tần Sóc: “Tiểu Bạch mắc cỡ.”

Bệ hạ: “……”

Thôi được rồi, dù sao ông tìm Tần Sóc cũng là để nói chuyện của Nhị hoàng tử, muốn xoa dịu Tần Sóc một chút.

Bệ hạ nói: “Tần tướng quân, lại đây, trước ta mời cậu một chén rượu, là vì con ta – Long Khuyết, mong tướng quân không để trong lòng, tiếp tục bảo vệ quốc gia.”

“Bệ hạ không cần suy nghĩ nhiều, đó là trách nhiệm của thần.” Tần Sóc nâng ly, chạm cốc với hoàng đế bệ hạ.

Vinh hạnh biết bao nhưng Tần Sóc vẫn bình tĩnh mà uống cạn.

“Ha ha ha, được lắm!” Hoàng đế bệ hạ cười sang sảng. Ông đang định nói tiếp thì đột nhiên thấy sắc mặt của Tần Sóc thay đổi.

Sau khi Tần Sóc uống rượu, trong cổ họng đột nhiên có mùi máu tanh, hắn trực tiếp phun ra một ngụm máu.

“Tần Sóc!”

Hoàng đế bệ hạ ở gần Tần Sóc nhất nên vội vàng đưa tay ra đỡ.

Lúc ông nhìn lên thì thấy tiểu nội thị bưng rượu cho Tần Sóc đã tự tử.

Hoàng đế bệ hạ tức giận, nôn nóng gọi: “Đi gọi bác sĩ mau lên!”

Có người dám hạ độc ngay dưới mí mắt của mình.

Rốt cuộc là ai to gan như vậy?

Sắc mặt của hoàng đế bệ hạ rất khó coi.

Lúc này, tiếng ồn ào trong đại sảnh đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người.

Bạch Cô Cô đang trò chuyện với Trương Nguyên soái thì đột nhiên nghe thấy đám người đứng ngồi không yên, vội vội vàng vàng chạy vào, rì rầm nói Tần Sóc đã xảy ra chuyện.

“Tần Sóc!”


Bạch Cô Cô tức thì lao ra khỏi đám đông, chạy tới chỗ hoàng đế bệ hạ. Cậu giang tay ôm Tần Sóc.

Cậu đỡ Tần Sóc từ từ ngồi xuống đất, lo lắng hỏi: “Tần Sóc, anh sao vậy, bây giờ cảm thấy thế nào rồi? Tần Sóc?”

Bạch Cô Cô vừa lo lắng gọi tên của Tần Sóc, vừa truyền cho Tần Sóc toàn bộ linh khí mà mình đã tích góp gần đây.

Lần trước Tần Sóc đã nói rằng, sau này nấm nhỏ không được chữa bệnh cho hắn theo kiểu đó nữa, nhưng nấm nhỏ không nghe đâu.

Cậu nắm chặt tay Tần Sóc, không ngừng hỏi: “Tần Sóc, Tần Sóc, tỉnh nào!”

Một lúc sau, Tần Sóc thật sự tỉnh lại.

Hắn có cảm giác trong người mình như có ngọn lửa đang thiêu đốt, như có mũi nhọn đang điên cuồng đâm vào tinh thần lực của hắn.

Hơn nữa, cơ thể của hắn cũng xuất hiện phản ứng không nên có.

Tần Sóc lập tức hiểu ra là mình trúng độc, đồng thời… còn muốn giết hắn và hủy hoại thanh danh của hắn.

Trong mắt Tần Sóc hiện lên sự phẫn hận.

Hắn chật vật ngồi dậy, nắm lấy tay nấm nhỏ, khó khăn nói: “Tiểu Bạch, không sao đâu.”

“Tần Sóc.” Bạch Cô Cô nghe Tần Sóc trả lời mình thì cậu như sắp khóc đến nơi: “Tần Sóc, anh thế nào rồi?”

“Anh không sao, đừng khóc.” Giọng của Tần Sóc vẫn dịu dàng như vậy: “Đừng sợ.”

Hắn nói xong lại phun ra một ngụm máu.

“Tần Sóc, Tần Sóc, anh sao vậy. Em phải làm gì để cứu anh đây, Tần Sóc…”

Nấm nhỏ đau lòng lắm, nước mắt tuôn rơi không kìm được.

Lúc này, bác sĩ trong cung rốt cục cũng đến.

Các bác sĩ trong cung nghe theo lời dặn dò của hoàng đế bệ hạ, ngay lập tức đưa Tần Sóc đến phòng nghỉ và bắt đầu chẩn đoán tại chỗ.

Lúc này, Long Khuyết vừa nghe thấy động tĩnh trong phòng yến hội, rốt cuộc gã cũng yên lòng.

Lần này, gã không tin Tần Sóc có thể tránh được.

Đời này của hắn bị huỷ, thì cuộc đời của Tần Sóc cũng kết thúc, đáng giá!

Long Khuyết chậm rãi nằm xuống ghế tựa.

Vậy mà bác sĩ trong cung cũng không thể tìm ra độc trong cơ thể của Tần Sóc là độc gì?

*

Được Bạch Cô Cô trợ giúp, Tần Sóc cũng có chuyển biến tốt hơn, hắn lập tức bảo Tiểu Bạch đưa mình về nhà.

Hai người lên xe, đôi mắt Bạch Cô Cô vẫn còn đỏ hoe: “Tần Sóc, anh sẽ xảy ra chuyện gì đó sao?”

“Không đâu, đừng lo lắng.” Tần Sóc trấn an cậu: “Tiểu Bạch, lát nữa đưa anh đi gặp Tống Tử Ngộ nhé.”

“Dạ vâng ạ!”

Bạch Cô Cô đáp.

“Tiểu Bạch, đừng lo, anh nghỉ ngơi một lát.” Tần Sóc được Bạch Cô Cô đỡ, chậm rãi nhắm mắt lại trên đầu vai cậu.

Bạch Cô Cô cẩn thận đỡ Tần Sóc.

Cậu nghĩ chắc là Nhị hoàng tử giở trò, trừ Nhị hoàng tử ra thì không ai tệ hại đến thế.

Ghét muốn chết, sao tiểu yêu quái không thể ăn thịt người chứ?

Muốn ăn anh ta ghê.

Xe bay về đến phủ tướng quân, Bạch Cô Cô bảo tài xế đi trước, cậu đỡ Tần Sóc đến sân sau tìm Tống Tử Ngộ.

Tống Tử Ngộ cũng sợ chết khiếp.

Hôm qua vẫn còn ổn, vẫn đang có chuyển biến tốt, sao hôm nay lại thành ra thế này rồi? 

Tống Tử Ngộ để Bạch Cô Cô đỡ người lên giường và cùng nằm xuống với Tần Sóc.

Mặt Tần Sóc bắt đầu đỏ bừng như bị sốt.

Bạch Cô Cô chạm vào Tần Sóc cũng muốn bốc cháy luôn.

Bạch Cô Cô lo lắng hỏi: “Tống tiên sinh, Tần Sóc sẽ không bốc cháy luôn đấy chứ?”

Trước đây, trên ngọn núi nơi Bạch Cô Cô sống, có một tiểu yêu quái vì cơ thể bốc cháy mà chết.

Tống Tử Ngộ: “…”

“Yên tâm, sẽ không đâu.”

Tống Tử Ngộ lấy máu của Tần Sóc để kiểm tra thành phần, anh ta bảo Bạch Cô Cô tiếp tục canh chừng ở trong phòng.

Bạch Cô Cô vào nhà vệ sinh tìm khăn lông, giặt sạch bằng nước nóng rồi đắp lên trán Tần Sóc.

Phải hơn hai tiếng nữa Tống Tử Ngộ mới trở lại, Bạch Cô Cô bò tới đầu giường canh chừng hắn.

Tần Sóc nhắm mắt, trông rất đau.

Bạch Cô Cô thử dùng một chút linh khí để thăm dò vào trong thức hải của Tần Sóc.

Sâu trong thức hải của Tần Sóc, tinh thần lực của hắn giống như dã thú bị mắc kẹt, giãy giụa trong đau đớn.

Bạch Cô Cô nhìn thấy tiểu giao long màu vàng kim đang quằn quại trong đau đớn.

Trông rất đau khổ.

Tinh thần thể của nhân loại cũng giống như bản thể của yêu quái các cậu, tinh thần thể đau đớn chứng tỏ Tần Sóc đang phải chịu đựng sự thống khổ.

Bạch Cô Cô dè dặt bước tới, nhẹ nhàng dùng linh khí để từ từ xoa dịu con thú nhỏ đang bạo động kia.

Tiểu giao long lập tức cảm nhận được khí tức của Bạch Cô Cô.

Một mùi hương đặc biệt, nó rất thích.

Nó nhanh chóng bị cỗ linh khí kia hấp dẫn và từ từ chuyển động theo linh khí trong thức hải của Tần Sóc.

Hôm nay dường như giao long không ổn lắm, nó không ngừng cố gắng dùng thân mình cọ vào nấm nhỏ của Bạch Cô Cô.

Chẳng biết linh khí của Bạch Cô Cô đã biến thành một cục nấm nhỏ từ lúc nào, nó cũng đang đùa giỡn với tiểu giao long.

Trước kia, giao long thường dùng móng vuốt của mình để chơi với nấm nhỏ, nhưng hôm nay nó ma sát thân mình vào nấm nhỏ.

Bạch Cô Cô ngồi bên giường nhìn Tần Sóc.

Cậu… cậu lại muốn gặm môi Tần Sóc.

Nhiều lần lắm rồi nhá.

Cậu không thể là một cục nấm hư muốn ăn thịt người được.

Nhưng đôi môi của Tần Sóc hôm nay có vẻ như cực kỳ mê người.

Bạch Cô Cô tự dặn lòng mình rằng, chỉ nếm chút thôi, chỉ nếm chút thôi.

Cậu như kẻ trộm, lén lút quan sát xung quanh, sau đó cúi đầu mổ nhẹ lên môi Tần Sóc.

A a a!

Hạnh phúc quá.

Trong đầu cậu như bắn pháo hoa.

Vì Bạch Cô Cô hài lòng nên nấm nhỏ của cậu cũng siêu siêu hài lòng, nó chủ động cọ thân mình với người của tiểu giao long, hai đứa nó chơi càng vui hơn.

Bạch Cô Cô che mặt nhìn Tần Sóc.

Quái, chẳng lẽ Tần Sóc bôi thuốc độc lên môi sao?

Sao cậu liếm một cái mà người mình cũng nóng bừng vậy nà.

Cậu vẫn còn muốn …

Nhưng Tần Sóc có giận không nhỉ?

Bạch Cô Cô khe khẽ hỏi: “Tần Sóc, Tần Sóc, em hôn anh được không ạ?”

Cậu còn thò tay tới chọt nhẹ vào má Tần Sóc.


Sau đó, Bạch Cô Cô thấy Tần Sóc mở mắt.

Cậu lập tức nhích người lại gần, nhìn Tần Sóc, vui vẻ hỏi: “Tần Sóc, anh tỉnh rồi à?”

Mắt Tần Sóc đỏ ngầu, như có điều gì đó đang ủ trong mắt hắn.

Hắn kéo cổ tay Bạch Cô Cô, kéo cậu vào lòng mình, hắn nhìn Bạch Cô Cô thật chăm chú.

“Tiểu Bạch!”

Lúc này đây Tần Sóc chẳng khác gì sói đói nhìn thấy cừu béo.

Hắn bất ngờ bật người dậy, đẩy Bạch Cô Cô xuống giường, cúi đầu hôn môi.

Động tác của Tần Sóc rất vội vàng, giống như không kịp chờ.

Bạch Cô Cô sợ hết hồn, cậu đang định ngọ ngoạy thì bị Tần Sóc hôn.

Ôi!!!

Bạch Cô Cô thử thè lưỡi liếm Tần Sóc một chút, đáp lại hắn.

Cậu thấy người mình càng lúc càng nóng, giống như cục nấm nhỏ sắp bị nấu chín.

Muốn ôm Tần Sóc, muốn hôn.

Bạch Cô Cô duỗi tay ra, vòng tay qua cổ Tần Sóc.

-Hết chương 39-