Tiệc cuối năm của Cao Thị được tổ chức ở khách sạn Tứ Quý.

Ngày hôm trước, Tả Thừa Nghiêu sai người mang tới cho Cao Ca một chiếc váy đỏ trong bộ sưu tập thu đông của Donna Karan, tay dài, cổ trễ ngang vai, thắt lưng mảnh bao quanh chiếc eo thon, vạt váy xếp li trang nhã.

Cô sinh ra đã có làn da trắng, khi phối hợp với một bộ màu đỏ càng thêm kiều diễm. Lúc trước, cô cũng thích nhất mặc váy màu đỏ, nông nổi, táo bạo, đường hoàng không một chút giả tạo, giống như một ngọn lửa bùng cháy nồng nhiệt. Thế nhưng sau này ngọn lửa bị dập tắt, chỉ còn lại đống tro tàn xấu xí.

Ở nước ngoài bảy năm, kỳ thực cô đã rất ít mặc váy màu đỏ.

Bây giờ, Tả Thừa Nghiêu lại tặng cô một chiếc váy như vậy, Cao Ca hơi xúc động mặc thử.

Trước gương cô vẫn xinh đẹp, chỉ là ánh mắt đã ảm đạm đi rất nhiều. Rốt cuộc, cô đã không còn là một thiếu nữ mười mấy tuổi kiêu ngạo, sự tươi sáng của màu đỏ cũng không còn là hương vị của năm đó.

Chẳng qua, cô không có tâm trạng vì một bữa tiệc cuối năm của Cao Thị mà đi chọn lựa một chiếc váy, cứ như vậy đi, cô nghĩ, chí ít nên vui mừng vì khả năng quan sát của Tả Thừa Nghiêu, hay thư kí của anh quả không tồi.

***

Đây là lần đầu tiên Cao Ca cùng Tả Thừa Nghiêu công khai xuất hiện. Vốn cho rằng chỉ là một bữa tiệc cuối năm của Cao Thị, nhưng không ngờ vừa xuống xe, đã bị giới truyền thông vây quanh.

Thật vất vả Tả Thừa Nghiêu mới che trở cho Cao Ca thoát khỏi sự bao vây của đám kí giả.

Lâu lắm rồi cô chưa có cảm giác bị camera bao vây, tấn công trực diện, chưa kịp hoàn hồn hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế? Sao lại lắm phóng viên vậy.”

Trợ lý Từ của Tả Thừa Nghiêu đứng một bên nói: “Bây giờ, giới tài chính kinh tế giống như một trò giải trí vậy. Ngày mai, à không, chỉ đêm nay thôi trên khắp các trang web sẽ có tin tức này. Tình cảm của CEO Cửu Châu và cô cả nhà họ Cao đã được xác nhận, quan hệ hợp tác giữa hai nhà rất vững chắc. Từ đây đến tết không còn bao nhiêu ngày, tôi nghĩ, chủ tịch Cao muốn hai người xuất hiện cùng nhau chính là vì muốn để giới truyền thông nhìn thấy mối quan hệ của hai người. Nói chung, ngày mai giá cổ phiếu của Cao Thị chắc chắn sẽ tăng mạnh.”

“Từ Lập.” Tả Thừa Nghiêu không nói gì, chỉ gọi tên của anh ta, ngay lập tức Từ Lập không lên tiếng nói thêm gì nữa.

Cao Ca nghe xong yên lặng không nói tiếng nào, theo sau lưng Tả Thừa Nghiêu tiến vào khách sạn xa hoa rực rỡ. Cô đi hơi chậm, Tả Thừa Nghiêu cũng bước chậm lại đợi cô. Anh nắm lấy tay cô, giống như là âm thầm hỗ trợ, nắm chặt bả vai cô cùng đi vào.

***

Bữa tiệc cuối năm của Cao Thị cũng không có gì khác biệt, ngoài việc ông chủ phát biểu, lãnh đạo cấp cao phát biểu, đại biểu của toàn thể nhân viên phát biểu thì mời vài ba ngôi sao tới biểu diễn, sau đó là màn tiệc tùng ăn uống.

Năm nay, bởi vì mới lấy được quả trứng vàng là dự án Thành phố hàng không, ngay cả tiệc cuối năm của Cao Thị cũng được phá lệ làm rất xa hoa. Có điều, ngoài những phù phiếm bên ngoài, sợ rằng, người trong nghề coi trọng nhất vẫn là Tạ Tề.

Tuy rằng Tạ Tề chỉ đứng trên đài tùy tiện nói vài ba câu, nói là hôm nay đến vì người bạn tốt Tả Thừa Nghiêu của Cửu Châu hợp tác cùng Cao Thị. Nhưng chỉ cần một câu nói, một thái độ như vậy, cũng đủ làm mọi người hiểu rõ.

Ngay cả Tạ Tề, Tạ công tử cũng có thể xuất hiện làm nền tảng cho Cao Thị, hơn nữa tình cảm giữa Cao Ca và Tả Thừa Nghiêu cũng được phơi bày, công khai xuất hiện, thử hỏi trong tương lai có lí do gì mà Cao Thị không được coi trọng. Có lẽ giá cổ phiếu của Cao Thị còn hot hơn cả chiếc váy trên người Cao Ca.

Cao Ca thấy nhàm chán với những trò náo nhiệt này, mỗi người đều đeo một bộ mặt tươi cười đúng mực, còn hơn cả sự chân thành. Nhất là người vẫn luôn đi bên cạnh ba cô – Khưu An Khiết – ra vẻ như một bà chủ chính cống.

Quần là áo lượt, ăn uống linh đình.

Tả Thừa Nghiêu đương nhiên cũng vội vàng đi xã giao, trước khi rời đi, cũng chỉ nhẹ nhàng ghé bên tai cô nói: “Hơi chếch về phía sau lưng em có đài phun socola cùng tháp đồ ngọt tráng miệng. Món bánh Tô Phù Lý mà em thích nhất vừa mới được đem đặt trên tầng 3. Đi nhanh, đợi một lát nữa nó sẽ từ từ rơi lại trong cốc đấy.”

Cao Ca cũng không ngại Tả Thừa Nghiêu rời đi. Trên thực tế cô còn mừng rỡ vì bị bỏ lại. Cô không bao giờ yêu thích và giả bộ cùng những kẻ không quen biết trò chuyện vui vẻ với nhau, cho dù là bày ra nụ cười giả tạo cũng cảm thấy mệt mỏi.

Đây cũng là lí do cô thích tự chọn đồ ăn. Đồ ăn bày biện khắp nơi, nhưng không mấy ai hứng thú ăn, cái miệng của bọn họ chỉ bận rộn nói chuyện. Vì thế cô có thể ở trong đám người tự do ăn uống, may mắn bữa tiệc tối nay cũng chính là tiệc đứng kiểu phương Tây.

Có điều, cô không nghe ý kiến của Tả Thừa Nghiêu đến khu đồ ngọt trước. Trước đây cô thích Tô Phù Lý bởi vì nó ngon thoáng qua, bây giờ cô không thích cũng bởi vì vẻ đẹp của nó quá mỏng manh và tinh tế.

Cô chỉ tùy ý lượm đại một đĩa đồ ăn, tìm một góc yên tĩnh, trốn phía sau tấm bình phong để không bị người khác chú ý và chuẩn bị ăn.

Còn chưa kịp ăn được vài miếng, chợt nghe thấy hai nhân viên nam của Cao Thị trò chuyện với nhau.

“Tên họ Tả diễm phúc tốt thật, con gái của ông chủ chúng ta quả thực rất xinh đẹp, so với mấy minh tinh nhỏ kia còn có khí chất hơn nhiều.”

Cao Ca nghe thấy bàn luận về mình vốn cũng muốn tránh đi, nhưng bây giờ đi ra ngoài lại đụng phải hai chàng trai kia. Cô không muốn hai người đó quá xấu hổ.

“Là tên họ Tả bị cắm sừng mới đúng. Ha ha.” Một người đàn ông khác cười khẩy nói.

“Sao, cậu biết chút nội tình gì à?”

“Cả thế giới đều biết, chỉ có tên đàn ông ngu ngốc ngành kĩ thuật như cậu mới không biết. Năm xưa, cô chủ này có hình khiêu dâm ở khắp mọi nơi, cũng không chỉ có một người đàn ông, có có cả video đấy. Khi nào về tôi gửi cho cậu xem, cậu không biết cô ta lẳng lơ thế nào đâu, Chậc chậc, cậu mà xem có khi cũng không kiềm chế nổi ấy. Cho dù năm xưa có hơi kém, nhưng bây giờ có khi chính là hoàn hảo khó kiếm đấy.

“Không ngờ cô chủ lại là người như vậy. Vậy sao tên họ Tả kia còn muốn cô ấy.”

“Cậu không hiểu rồi, loại phụ nữ này mới có sức quyến rũ, ở trên giường đảm bảo phục vụ cậu rất thoải mái. Phải nói rằng ông chủ chúng ta rất lợi hại, phái cô chủ ra tay tóm lấy tên họ Tả. Nếu không Cao Thị sao có thể ăn được dự án Thành Phố Hàng Không chứ?”

“Haiz, suy cho cùng chỉ có cô ba là được, trong sáng hơn nhiều. Nhưng trong sáng thì trong sáng, chứ ngực cũng không nhỏ…”

Cao Ca cũng không nghe nổi nữa, mấy gã bỉ ổi bàn luận đến nỗi chỉ có hơn chứ không kém mấy bà tám.

Cô đẩy bình phong đi ra ngoài.

Bên ngoài hai gã bỉ ổi nhìn thấy Cao Ca, phút chốc trợn tròn mắt, lắp ba lắp bắp muốn cứu vãn mấy câu, cả buổi cũng không nói được mấy từ.

Cao Ca liếc nhìn tấm thẻ trên ngực của bọn họ, một người trong đó hơi nhát gan, như phản xạ có điều kiện cố che giấu một cách nhưng vô ích. Nhưng Cao Ca lại không muốn dây dưa với bất kỳ bàn luận nào của bọn họ, cô không nói câu nào rời đi ngay.

Nếu như trước đây nghe thấy có người độc mồm độc miệng nói về cô, nhất định cô sẽ đi bảo ba đuổi việc bọn họ, sau đó tìm vài người hung hãn dạy cho bọn đàn ông lắm chuyện này một trận, khiến bọn họ ở thành phố này không được sống yên ổn.

Nhưng bây giờ, cô chỉ thấy phiền, chán ghét, nhìn những loại ghê tởm này chỉ khiến mắt cô thêm dơ bẩn, cô không có hơi đâu để phí thời gian với những kẻ như vậy.

Cô đi ra ngoài, bên ngoài hội trường vẫn là một màn ca múa hào nhoáng như vậy.

Cao Ca cảm thấy có hơi bực bội, cô muốn rời đi cho thông thoáng một chút

Cô lững thững đi tới ban công, lại không cẩn thận đụng phải một đôi đang yêu đương vụng trộm, vì vậy cũng không thể ở lại đây được.

Cao Ca suy nghĩ một chút, quyết định rời khỏi bữa tiệc xuống dưới đại sảnh.

Cô đi qua hội trường, dọc theo đường đi gặp rất nhiều người không nhớ rõ tên, không nhỡ rõ tên các cô, các bác, đều là những thành viên hội đồng quản trị của Cao Thị, khách quen chào hỏi với cô.

Họ toàn nói: “Tiểu Ca à, nhiều năm rồi không gặp cháu, càng lớn càng xinh đẹp. Lúc nào sẽ kết hôn tổng giám đốc Tả tổng vậy, nhất định phải mời bác dùng cơm, bác nhìn cháu lớn lên mà…”

Trên đường có thấy thoáng qua Cố Tư Nguyên đang bận rộn. Cố Tư Nguyên đúng là một tay xã giao lão luyện, chỉ vài ba câu là đã đuổi được người đi, trả lại sự thanh tĩnh cho Cao Ca.

Cao Ca cúi đầu, nhẹ giọng nói: “Cảm ơn anh.”

“Tiểu Ca, em hà tất phải nói cảm ơn với anh.”

Cố Tư Nguyên còn muốn nói với Cao Ca mấy câu, nhưng Cao Ca nhớ tới những lời Tả Thừa Nghiêu cảnh cáo, bây giờ cô thực sự không muốn chọc giận Tả Thừa Nghiêu, vì vậy đành tìm cái cớ rời đi.

Cô đi ra khỏi bữa tiệc náo nhiệt, lại nhất thời không biết nên đi đâu.

Cao Ca sững sờ ở cửa nửa buổi, cuối cùng vẫn là cơn đói làm thức tỉnh cô. Cả đêm cô chưa ăn thứ gì, hay bây giờ đi xuống nhà hàng dưới lầu ngồi một lúc, cô nhớ ở đó có món bánh bao cua rất ngon.

Vì vậy, cô đi thang máy xuống tầng hai ăn món Trung Quốc.

Sau khi ngồi vào chỗ của mình, nhân viên phục vụ tiến lên đưa thực đơn, Cao Ca hỏi: “Đầu bếp Trương vẫn ở đây chứ? Tôi muốn ăn bánh bao cua của ông ấy làm.”

“Đầu bếp Trương nửa năm trước đã về hưu, bây giờ là thầy Lâm học trò của ông ấy làm. Nhưng thật ngại, thưa cô, vừa khéo có vị khách cũng gọi bánh bao cua, gọi đích danh thầy Lâm tự tay làm. Bây giờ thầy Lâm đang bận một chút, cô xem hay là bàn của cô chờ một chút, nếu không tôi gọi đầu bếp khác làm thay.”

Cao Ca cũng chỉ đột nhiên cao hứng, cũng không phải khăng khăng đòi ăn, vì vậy cũng không tính toán, tùy ý gật đầu một cái.

Cơm nước xong, thời gian cũng không còn sớm, có lẽ bữa tiệc bên trên cũng đã kết thúc.

Cao Ca gọi người tới thanh toán, nhân viên phục vụ lại nói: “Thưa cô, bàn của cô đã được tính rồi.”

Cô hơi kinh ngạc “Ai tính?”

“Chính là quý ông đã chỉ đích danh đầu bếp tự tay làm bánh bao cua trước cô.”

“Thế nhưng tôi đâu quen biết anh ta.”

“Quý ông này nói, không liên quan, sớm muộn các người sẽ biết.”

Cao Ca mơ hồ đi ra khỏi nhà hàng, không nghĩ được cái người thần bí tính tiền ấy là ai.

Ấn thang máy, cửa đang khép lại, lúc này lại có một cô gái trẻ tuổi đi vào.

Cao Ca ngẩng đầu nhìn lên, đó là “em gái” của cô – Cao Nhạc Thi.

Không ngờ lại gặp được cô ta ở đây.

Không phải Cao Nhạc Thi nên ở trong đại sảnh sắm vai cô ba nhà họ Cao cho thật tốt hay sao? Tại sao lại lại ở đây?