Phải mất đến nửa ngày Từ Á Ngôn mới hoàn hồn trở lại, y hơi ngước đầu lên nhìn hắn, ngón tay chạm nhẹ lên môi hoảng sợ hỏi:
"Sao...!sao tự dưng lại hôn ta?"
Sao tự dưng lại hôn ta?
Có lẽ đây là câu hỏi buồn cười nhất trong hoàn cảnh này.

Tần Thời càng nhìn lại càng thấy vương phi của hắn đáng yêu, hắn đưa tay lên xoa xoa nắn nắn má của Từ Á Ngôn, lòng như nở hoa nói: "Bản vương đã nói mà, ai lại có thể cưỡng lại sức hút của bản vương chứ? Ngươi xem, ngươi thích ta như vậy sau này sao nỡ rời đi, ngay cả Ngọc Quan nguy hiểm cũng muốn theo, thật là..."
"Khoan đã." Từ Á Ngôn ngơ ngác nhìn hắn, y luống cuống giải thích: "Có phải vương gia hiểu lầm chuyện gì rồi không? Đây...!đây là phản ứng của người bình thường mà, ta không có..."
"Thật không?" Trong lòng Tần Thời đang nghĩ Từ Á Ngôn ngại nên những lời y nói đều không tin nửa chữ, hắn hơi nhướn mày lên, đột nhiên giữ gáy Từ Á Ngôn lại lần nữa hôn xuống.

Lần này không phải là cái hôn lướt qua như trước, Tần Thời mang theo hung hăng tách hai cánh môi ra xâm nhập tiến vào, quấn lấy môi lưỡi.

Cảm giác mềm mại cùng ướt át làm cả người Từ Á Ngôn như chết cứng, y mở to hai mắt cuống cuồng đẩy Tần Thời ra, nhưng hắn dùng sức mạnh như vậy Từ Á Ngôn đâu phải đối thủ của hắn, chẳng mấy chốc người y như cọng bún bị hắn hôn đến mềm nhũn.


Không biết qua bao lâu, Từ Á Ngôn cảm giác như sắp ngừng thở Tần Thời mới chịu buông y ra.

Từ Á Ngôn vô lực ngã vào trong lồng ngực của hắn, khóe mắt như phủ một tầng hơi sương không ngừng thở dốc, Tần Thời hài lòng liếm nhẹ môi dưới, không kìm được lại cúi xuống hôn nhẹ lên khóe mắt của y cười nói:
"Còn nói là không thích, không phải bây giờ ngay cả lòng bổn vương ngươi cũng nhào vào rồi hay sao?"
Gương mặt của Từ Á Ngôn càng đỏ hơn, y luống cuống muốn tránh ra nhưng Tần Thời nhanh tay hơn giữ chặt eo y lại, Từ Á Ngôn mất đà dựa hẳn lên người hắn.

Tần Thời bật cười thành tiếng.

Từ Á Ngôn lắp ba lắp bắp nửa ngày mới nói nên lời: "Vương gia, ngươi đừng, đừng như vậy có được không?"1
"Hửm?" Tần Thời xoa nhẹ lên đầu y nói: "Lần sau ở ngoài ngươi cứ gọi ta Tử Lan là được rồi."
Cũng chẳng đợi Từ Á Ngôn có đồng ý với cách xưng hô này hay không, Tần Thời trả lời câu hỏi vừa nãy của y: "Ngươi là vương phi của bản vương, bảo ta không được như vậy thì ta còn phải như thế nào?"
Từ Á Ngôn mím môi lại, cũng biết rõ khi đồng ý ở chung một chỗ với Tần Thời thì sớm muộn gì cũng xảy ra những chuyện như thế này, nhưng không hiểu sao y không thể bình tĩnh tiếp nhận như suy nghĩ, y như đứng giữa miệng núi lửa, lùi cũng chẳng được mà bước tiếp cũng không xong.

Từ Á Ngôn ngập ngừng nói:
"Đây...!đây là nụ hôn đầu của ta."
"Ngươi nghĩ đây không phải là lầ đầu của bản vương chắc?"
"...Lần đầu?" Từ Á Ngôn có chút kinh ngạc.

"Không thì ngươi nghĩ sao?"
Tần Thời nhéo nhéo lên má y, chẳng mấy chốc một bên má đã bị hắn nhào nặn đến ửng đỏ.

Từ Á Ngôn cũng rất kinh ngạc là y không hề tránh khỏi móng vuốt của hắn, thường ngày y có bao nhiêu nghịch ngợm nhưng cứ mỗi lần ở trước mặt Tần Thời lại như con mèo con ngoan ngoãn để hắn mặc sức đùa giỡn.


"Nhưng mà..." Từ Á Ngôn nhỏ giọng mặc cả, "Lần sau vương gia có thể hỏi ta trước được không? Ta...!để ta chuẩn bị tâm lý."
"Bản vương muốn hôn vương phi của mình mà cũng phải hỏi nữa hả?" Tần Thời hơi đẩy Từ Á Ngôn ra, hắn cúi xuống nhìn y, hạ giọng nói: "Vậy thì Niệm Sinh à, cho bản vương hơn ngươi một cái nhé?"
Cả người Từ Á Ngôn run lên, nửa chữ cũng không nói nên lời.

"Không trả lời tức là đồng ý rồi."
Dứt lời Tần Thời cúi xuống cắn lấy bờ môi vẫn còn hơi ửng đỏ, hắn cảm thấy bờ môi này như có chứa mê dược, được nếm thử một lần rồi lại muốn liên tiếp chạm vào lần nữa.1
Lần này Từ Á Ngôn cũng không còn kinh ngạc như trước, sau khi đã quen với hơi thở của hắn, y khẽ nhắm mắt lại cùng hắn mặc sức dây dưa.

Khóe môi Tần Thời khẽ cong lên ý cười hiện rõ trên mặt.

Hai người không biết quãng đường về phủ đã trải qua như thế nào, kiệu vừa dừng, Từ Á Ngôn đã vội vội vàng vàng nhảy xuống kiệu chạy thật nhanh vào trong phòng đóng kín cửa lại.

Tô quản gia là người mới mà Tần Thời tìm đến, đã làm việc cho hắn bao nhiêu năm khá là đáng tin cậy, Tô quản gia hốt hoảng hỏi: "Vương gia, vương phi có chuyện gì vậy, sắc mặt không được tốt cho lắm?"
Tần Thời cười thật lớn trước sự bàng hoàng của quản gia, cũng không giải thích mà để hai tay sau lưng nghênh ngang bước về phòng.


Vì tình trạng ở Ngọc Quan đã rất cấp thiết nên Tần Thời cũng không có thời gian chuẩn bị gì, ngay ngày hôm sau hắn và Từ Á Ngôn đã phải lên đường.

Nhân lực, lương thực và thuốc thang đều đã được hoàng thượng chuẩn bị rất chu đáo, ngày họ rời đi, cả hoàng thượng, hoàng hậu và văn võ bá quan đều ra tận ngoài thành tiễn đưa, mặc dù hoàng thượng ngàn vạn lần không muốn nhưng trước mặt quần thần chỉ có thể bày ra gương mặt lạnh lùng vỗ nhẹ vai Tần Thời một cái.

Đoàn người nối đuôi nhau rời đi.

Trên đường, Tần Thời không ngồi kiệu cùng Từ Á Ngôn mà cưỡi ngựa đi bên cạnh, hắn còn phải quan sát xung quanh đề phòng thổ phỉ và đoàn người chuyên chở lương thực phía sau, ngồi ngựa suốt cả ngày đối với người ngày đêm làm bạn với ngựa như Tần Thời chẳng có gì là đáng nhắc đến, nhưng nghĩ đến Từ Á Ngôn đang ngồi trên kiệu khóe môi không tự chủ được khẽ mỉm cười.

Tần Thời thúc ngựa chạy đến bên kiệu, hắn đưa tay lên gõ nhẹ hai cái, Từ Á Ngôn vừa mở cửa ra hắn đã ngả ngớn trêu chọc.

"Tiểu mỹ nhân ơi, ngồi ngựa lâu quá lưng eo cũng đều mỏi cả rồi, có thể cho tại hạ đi nhờ kiệu một lúc được không?".