Bạch Cô Cô ngấu nghiến bữa ăn trong chóng vánh.

Sau đó cậu thoải mái nằm xuống ghế sofa đi ngủ.

Thấm thoắt đã đến ngày thứ hai.

Bạch Cô Cô nhận được tin nhắn trả lời của Tần Sóc: Chờ tôi.

Quả nhiên Tần Sóc vẫn là người đáng tin cậy nhất, anh ấy sắp tới cứu cậu rồi.

Bạch Cô Cô yên tâm ngồi trên ghế, đung đưa hai chân, chờ Tần Sóc tới cứu mình.

Buổi sáng, Bạch Tướng và cha mẹ của cặp song sinh đến bệnh viện xem tình hình. Bác sĩ chẩn đoán tình trạng trúng độc của cặp song sinh quả thật đã thuyên giảm, nên bọn họ cũng không gây chuyện với Bạch Cô Cô.

Nhưng muốn Bạch Cô Cô giải độc hoàn toàn, e rằng sẽ không đơn giản như vậy.

Cục nấm Bạch Cô Cô đang ngồi không trong bệnh viện không biết rằng hôm nay Đế quốc đã xảy ra một sự kiện lớn.

Nhị hoàng tử và công tước nhất đẳng vu cáo hãm hại Thượng tướng Tần Sóc và Trương Nguyên soái với ý đồ cướp lấy quyền lực quân bộ, nhưng đã bị tướng quân Tần Sóc phát hiện ra.

Kết quả cuối cùng của Hoàng đế bệ hạ.

Tước bỏ tước vị công tước nhất đẳng, tạm giam tại nhà tù số 1 của Thủ đô chờ phán quyết.

Tước bỏ tất cả các chức vụ của Nhị hoàng tử, giam trong nhà tù của Hoàng cung chờ đợi phán quyết.

Chuyện trong Hoàng cung vừa mới xử lý xong, Tần Sóc rời cung, lập tức bị các phóng viên vây quanh.

“Tần tướng quân, xin hỏi tình huống cụ thể hiện giờ ra sao rồi, tất cả mọi người đều vô cùng quan tâm?”

“Tần tướng quân, xin hỏi tình trạng cơ thể hiện giờ của ngài thế nào? Tinh thần lực có bị ảnh hưởng không?”

“Tần tướng quân, xin hỏi ngài nghĩ như thế nào về chuyện của Nhị hoàng tử?”

“Tần tướng quân, nghe nói ngài đã kết hôn. Xin hỏi ngài cảm thấy bạn đời của mình thế nào? Có phải là ép hôn như tin đồn trên mạng nói không?”

Các phóng viên vây quanh Tần Sóc, bọn họ không dám cản Tần Sóc, nhưng Tần Sóc đi vài bước thì bọn họ liền đi theo.

Một đống câu hỏi, mặt Tần Sóc không có cảm xúc gì, có vẻ rất không kiên nhẫn.

Thế nhưng khi Tần Sóc nghe hỏi đến bạn đời, hắn đột nhiên dừng bước.

Hắn ngẩng đầu thoáng nhìn qua phóng viên.

Một phóng viên trẻ, nhìn mới hai mươi tuổi, có thể là một thực tập sinh.

Tất cả mọi người đều nín thở, cho rằng Tần tướng quân hẳn là đang tức giận.

Tần tướng quân đã từng tuyên bố rằng hy vọng truyền thông không hỏi đến tình huống gia đình của hắn.

Mọi người đều nhìn phóng viên nhỏ đáng thương kia.

Phóng viên hỏi xong mới thấy hối hận.

Một đám phóng viên vây quanh Tần Sóc, nhưng không có nghĩa Tần Sóc sẽ không còn là Thượng tướng giết người với tinh thần lực cấp S +.

Đôi mắt của phóng viên nhỏ như lẩn tránh, hai chân đang run rẩy của cậu ta không thể không lùi lại.

Không ngờ Tần Sóc nhìn cậu ta vài lần rồi đột nhiên mỉm cười: “Em ấy rất tốt.”

Em ấy rất tốt?

Em ấy?

Ai cơ?

Các phóng viên sững sờ trong chốc lát, sau đó mới có phản ứng.

Tần Sóc nói bạn đời của mình rất tốt sao?!!

Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tần Sóc nói tiếp: “Quan hệ của chúng tôi rất tốt, em ấy là của tôi.”

Hắn nhìn vào ống kính, trong mắt không có chút ấm áp nào.

Bạch Tướng đi sau Tần Sóc, đột nhiên rùng mình một cái.

Chẳng lẽ ——

Tần Sóc đã biết ông ta dẫn Bạch Cô Cô đi, là cố tình nói cho ông ta nghe sao?

Lẽ nào tên ngốc Bạch Cô Cô thật sự lọt vào mắt xanh của Tần Sóc?

Bạch Tướng đang cân nhắc bước tiếp theo, Tần Sóc đột nhiên quay đầu, nhếch môi nhẹ nhìn về phía Bạch Tướng.

Trông hắn như đang cười, nhưng ánh mắt thì đầy sự công kích.

Sát khí của Tần Sóc, cho dù hắn không giải phóng tinh thần lực nhưng mọi người vẫn nhận ra.

Các phóng viên lùi lại và giữ khoảng cách với Tần Sóc, quay sang phỏng vấn ngài Thủ tướng một lúc.

Sau khi Tần Sóc và sĩ quan phụ tá lên xe, bọn họ trực tiếp lái xe đến bệnh viện.

Định vị hiển thị của Tiểu Bạch cho thấy cậu đang ở trong bệnh viện.

Định vị thiết bị truyền tin của Bạch Cô Cô đã được Tần Sóc cài đặt thêm trước khi cậu đi học.

Sử dụng công nghệ tiên tiến nhất của quân bộ.

Không ngờ bây giờ nó thật sự có ích.

Không biết bọn họ có bắt nạt Tiểu Bạch không, nhóc con ngốc đó chỉ nói chuyện tốt chứ chẳng nói chuyện buồn, nhìn thì lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ.

Tần Sóc nhanh chóng lái xe đến khoa nội trú thứ ba của bệnh viện.

Khu nội trú thứ ba là khu dành riêng cho bệnh nhân VIP, tuy đắt tiền nhưng cung cấp dịch vụ hạng nhất.

Phòng bệnh số 3 trên tầng năm của khu nội trú thứ ba là phòng bệnh của cặp song sinh nhà họ Lưu, Bạch Cô Cô cũng ở đó.

Tần Sóc đến phòng 503, cánh cửa an ninh nhiều lớp đang cố gắng ngăn chặn Tần Sóc.

Trong mắt Tần Sóc, đám người này không khác gì con kiến, hắn chỉ giải phóng chút tinh thần lực đã khiến bọn họ mất hết sức chiến đấu, nằm giãy giụa trên đất.

Tần Sóc đá văng một tên to xác đang cản đường, đá thẳng tới cửa phòng bệnh.

Bạch Cô Cô đang mơ màng thì cửa phòng bệnh bất ngờ đổ ập xuống.

Cậu đột nhiên bị đánh thức, ngẩng đầu nhìn về phía cửa.

Là Tần Sóc!


Hắn mặc quân phục màu xanh, phù hiệu vàng và một đôi boot đen.

Rất đẹp trai!

Tần Sóc đón ánh sáng đi vào, trên người như khoác một tầng dương quang rực rỡ, thần thái oai phong.

Trái tim của nấm nhỏ bỗng đập loạn xạ.

Cậu thấy rất vui.

Bạch Cô Cô lập tức đứng lên, chủ động phóng về phía Tần Sóc, hai bước chạy đến bên cạnh Tần Sóc, nắm lấy cánh tay Tần Sóc.

“Tần Sóc!”

Giọng Tiểu Bạch vô cùng phấn chấn.

Trái tim Tần Sóc cũng loạn nhịp.

Hắn để mặc nấm nhỏ ôm mình, nhẹ nhàng đáp: “Ừ.”

“Tôi đến rồi.”

Bạch Cô Cô vui vẻ cười nói: “Em biết anh sẽ đến mà.”

Được nấm nhỏ tin tưởng khiến Tần Sóc rất vui, tinh thần thể không tự chủ được muốn ra khỏi cơ thể.

Hắn nhìn Bạch Cô Cô hỏi: “Em không sao chứ, có bị thương không?”

Bạch Cô Cô lắc đầu: “Không ạ.”

Cậu kiễng chân, ghé vào tai Tần Sóc nói nhỏ: “Yên tâm, em hạ độc bọn họ hết rồi, bọn họ không mạnh bằng em đâu.”

Dáng vẻ đắc ý của nấm nhỏ càng dễ thương hơn.

Tần Sóc lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt, đáp ngắn gọn: “Ừm.”

Nhưng hắn vẫn lo lắng lắm, nhìn Bạch Cô Cô từ trên xuống dưới.

Bạch Cô Cô lập tức hiểu ý Tần Sóc, xoay một vòng cho Tần Sóc xem 360 độ, cậu không sao cả.

Tần Sóc rốt cục cũng yên tâm, hắn ôm nấm nhỏ đang xoay tròn tại chỗ.

Sĩ quan phụ tá bên cạnh sợ hết hồn.

Đã xảy ra chuyện gì trong một tháng nghỉ phép của sếp vậy?

Bạn học nhỏ này là ai? Là bạn đời của tướng quân sao?

Sếp chưa bao giờ cho phép bất cứ ai tới gần mình, lúc này lại dịu dàng và dung túng cho một người như vậy?

Cậu ta hoa mắt hay tai điếc?

Ngài sĩ quan phụ tá hoàn hồn lại thì đi tới.

Bạch Cô Cô ló đầu ra, nhỏ giọng hỏi: “Tần Sóc, ai vậy ạ?”

“Sĩ quan phụ tá.” Tần Sóc nói: “Cậu ấy là Vương Đỉnh, phụ tá của tôi.”

Hắn lại giới thiệu với Vương Đỉnh: “Phụ tá Vương, đây là bạn đời của tôi, Bạch Cô Cô.”

Vương Đỉnh nhìn cậu trai trông còn rất trẻ kia, tiếp đó là cân nhắc thái độ của sếp nhà mình. Cậu ta nghiêm túc chìa tay ra: “Xin chào, Bạch tiên sinh!”

Bạch Cô Cô quay đầu nhìn Tần Sóc, thấy hắn không có phản ứng gì, cậu chần chờ vươn tay ra: “Xin chào.”

Tần Sóc bảo Bạch Cô Cô và Vương Đỉnh lưu số điện thoại của nhau.

“Sau này nếu không liên lạc được với tôi, thì em có thể liên hệ trực tiếp với phụ tá Vương, nhớ không?”

Bạch Cô Cô nghiêm túc gật đầu, nhớ rồi.

Cậu cảm thấy mình rất được Tần Sóc coi trọng.

Cảm giác được người ta coi trọng rất tốt.

Phụ tá Vương cũng cảm thấy mình được sếp coi trọng, cả quân bộ này không ai biết bạn đời của Tần tướng quân là người như thế nào, ngoại trừ cậu ta.

Cậu ta là người đầu tiên!

Phụ tá Vương tự nhiên rất đắc ý, đứng thẳng người: “Bạch tiên sinh đừng khách sáo, chuyện của ngài chính là chuyện của tướng quân, chuyện của tướng quân chính là chuyện của tôi.”

“Tôi biết rồi.” Bạch Cô Cô nhìn người trước mặt, người tốt!

Cậu có thiện cảm cười nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn phụ tá Vương.”

“Không có gì.”

Phụ tá Vương là một người thành thật, nhìn thấy Bạch Cô Cô cư xử thiện chí như vậy, cậu ta càng dành cảm tình sâu sắc hơn cho Bạch Cô Cô.

Tần Sóc xoa đầu Bạch Cô Cô: “Được rồi, chúng ta đi thôi.”

Được đi rồi hả?

Bạch Cô Cô cười vui vẻ: “Vâng ạ.”

“Nhưng chờ một chút.” Bạch Cô Cô chỉ vào hai người trên giường bệnh: “Bọn họ vẫn chưa được giải độc, chỉ có em mới làm được.”

Tần Sóc nhìn Bạch Cô Cô.

Tiểu Bạch là một tiểu yêu quái tốt bụng.

Tần Sóc gật đầu: “Ừm, nhanh lên nhé.”

Hắn ra ngoài cùng với phụ tá Vương, đóng cửa lại cho Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô đi đến cạnh giường bệnh, đưa tay ra, chạm nhẹ vào mu bàn tay của người anh trai, hút chất độc ra khỏi cơ thể. Sau đó cậu lại chạy đến bên cạnh em trai, lặp lại động tác vừa nãy.

Toàn bộ quá trình chưa đầy một phút.

Dù sao cậu cũng chỉ dùng một chút nấm độc để đối phó với cặp song sinh thôi.

Một phút sau, Bạch Cô Cô đẩy cửa thò đầu ra: “Tần Sóc, chúng ta đi thôi.”

“Được rồi, đi thôi.”

Tần Sóc tự nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô không nhận ra điều gì, cứ thế theo sát bước chân của Tần Sóc, tay trong tay bước đi cùng nhau.

Phụ tá Vương đi theo phía sau.

Nhìn tướng quân và Bạch tiên sinh nắm tay nhau, không hiểu sao trong lòng cậu ta đột nhiên có chút xót xa.

Cẩu độc thân sầu não.

Hai người ra khỏi bệnh viện.

Tần Sóc vẫn luôn nắm tay Bạch Cô Cô, dọc đường không có ai dám ngăn cản Tần Sóc.

Khi Bạch Tướng thoát khỏi đám phóng viên để đến bệnh viện, thì Tần Sóc đã đưa Bạch Cô Cô đi rồi.

Mấy vệ sĩ canh cửa đều đứng không vững

Bạch Tướng có nằm mơ cũng không ngờ rằng Tần Sóc sẽ coi trọng cái đứa vô dụng Bạch Cô Cô như vậy.

Nếu biết sớm thì ông ta đã… Bạch Niệm Ân này quá ngu!

Trong lòng Bạch Tướng đầy tức giận, ngoài mặt vẫn ra vẻ hối hận và sốt ruột. Ông ta bước nhanh đến phòng bệnh và gọi cho bác sĩ chăm sóc cặp song sinh nhà họ Lưu.

Bác sĩ đến khám lại, không ngờ chất độc trên cơ thể hai người đã được giải.

Giải được là tốt rồi.

Bạch Tướng ra lệnh cho mọi người dọn dẹp phòng bệnh này trước, rồi mới thông báo cho nhà họ Lưu rằng cặp song sinh đã được giải độc.

Bạch Cô Cô theo Tần Sóc ra ngoài, ngồi vào trong xe.

Tần Sóc ra lệnh cho phụ tá Vương về quân bộ trước.


Kỳ nghỉ của Tần Sóc vẫn chưa kết thúc.

Dẫu sao thì Tần Sóc cũng chưa bao giờ xin nghỉ phép kể từ ngày đầu tiên hắn nhập ngũ.

Hắn ngồi vào ghế lái, tự tay khởi động xe: “Tiểu Bạch, em đói bụng không?”

Đói!

Đói!

Hôm nay Bạch Tướng không phái người đưa đồ ăn.

Cậu đói từ sáng tới giờ rồi.

Bạch Cô Cô lập tức phàn nàn với Tần Sóc.

Tần Sóc nghiêng đầu nhìn cậu bằng ánh mắt dịu dàng.

Bạch Cô Cô đang nói chuyện, tự nhiên hơi chột dạ, thật ra cũng không đói lắm.

Dù gì cậu cũng là tiểu yêu quái, trên thực tế, cậu có ăn hay không cũng vậy à.

Nhưng cậu muốn ăn.

Bạch Cô Cô ngẩng đầu, đôi mắt trông mong nhìn Tần Sóc: “Em đói lắm rồi, muốn ăn bánh bao, muốn ăn nấm, thịt nướng, uống đồ ngon.”

-Hết chương 32-