Phần 3: Chương 7+8+9

_______

7.

Ánh nắng mùa đông rực rỡ toản hơi ấm, xua tan giá lạnh.

Tôi đứng ở ngã tư đường, nhìn biển người đi đi lại lại, giống như con thuyền lạc đường nơi biển sâu, tìm không thấy ngọn hải đăng, không phân biệt rõ phương hướng.

Lý trí của con người quá khó để chiến thắng tình cảm, tôi muốn có được Tống Dã, tôi lừa được anh ta, không lừa được trái tim mình.

Mọi thứ thân thiết diễn ra quá tự nhiên như vậy, là lẽ đương nhiên rồi.

Chúng ta khát vọng đối phương lẫn nhau, một cái đụng chạm liền không thể ngăn chặn.

"Tiểu Mãn, em nhớ kĩ cho anh, khó khăn gì anh cũng đều có dũng khí đối mặt, nhưng điều kiện trước tiên là em phải ở bên cạnh anh."

Lúc xúc động không ngớt, Tống Dã nhìn chằm chằm vào mắt tôi từng chữ từng lời nói rất kiên định.

Khoảnh khắc đó, tựa như tia chớp tách ra sự hỗn độn, tôi chỉ cảm thấy con đường trước mắt rõ ràng không gì so sánh được, đường đi bình thản.

Nhưng bây giờ tất cả tình cảm mãnh liệt không còn nữa, mọi mối lo lắng đổ dồn về trái tim, mùi vị lại thay đổi rồi.

Khi những tổn thương không thể đoán trước được đó ập đến, tôi lại phải làm sao để nó kết thúc đây?

"Đèn xanh rồi, đi thôi."

Thời cơ rất quan trọng, ví dụ Tống Dã vừa hay lúc tôi dao động giữ lấy tay tôi, cho tôi dũng khí.

"Được."

Biết khó không lùi, dũng cảm hướng về phía trước, đây có lẽ chính là sức mạnh của tình yêu.

"Tống Dã, nếu như đây là điều anh muốn, vậy cho dù kết quả ra sao, cho dù phải trả cái giá lớn như thế nào, em sẽ cùng đi đến cuối cùng."

Tôi hứa trong đáy lòng.

Lúc về nhà, mẹ kế vốn dĩ đang loay hoay với những chậu cây, nhìn thấy chúng tôi, biểu cảm phút chốc tỉnh táo rồi.

Đi đâu vậy? Sao lại về cùng với nhau?" Bà ấy hỏi

Tôi vượt trước mặt Tống Dã nói: "Tối qua chúng con cùng với bạn bè đi hát cả đêm."

Mẹ kế nhướn mày nhìn kĩ Tống Dã: "Tối qua con ra ngoài lúc nào, sao mẹ không biết?"

"Là đi hát, còn bị nôn." Tống Dã tự mình đáp.

Bởi vì có tật giật mình, lúc đối diện với mẹ kế trong đầu tôi không ngừng né tránh cảnh tượng thân mật với Tống Dã.

Sợ bị phơi bày, tôi nhanh bước đi về phòng: "Con về phòng nằm một chút."

Sau mấy phút, tôi nhận được tin nhắn của Tống Dã: "Bạn trai gì đó của em xử lý sạch sẽ chưa?"

"Sát khí trong lời nói này của anh rất nặng." Tôi trả lời.

Làm gì có bạn trai gì, chẳng qua là tùy miệng bịa chuyện để chọc tức Tống Dã.

Người tối qua gọi điện cho tôi cũng chỉ là người bạn cùng phòng bệnh của tôi, chúng tôi quen biết nhau ở phòng khám tâm lí.

Bệnh tình của anh ta nghiêm trọng hơn tôi rất nhiều, nhưng lại khuyên bảo tôi mọi điều. Thường xuyên qua lại, chúng tôi liền có một chút tình bạn cách mạng.

Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

Tôi cố ý không nhắc đến chứng phiền muộn của mình, chỉ là dễ làm khó bỏ mà giải thích một chút.

Tống Dã thả lỏng một hơi: "Lâm Tiểu Mãn, chia tay nửa năm này, anh nghĩ lại rất nhiều chuyện. Anh không giỏi biểu đạt, em không biết thể hiện sự yếu đuối, chúng ta đều yêu quá đần độn rồi. Sau này để anh chủ chủ động, còn em, chỉ cần không nói chia tay thì như thế nào anh cũng đều chịu hết."

Tôi run rẩy đầu ngón tay, muốn gõ chữ, nhưng làm thế nào cũng không thể nhìn rõ được những kí tự nhỏ trên màn hình.

Cuối cùng chỉ có thể bỏ điện thoại xuống, vùi mặt vào gối, bất chấp nước mắt tuôn rơi.

Rất lâu sau mới bình phục lại cảm xúc, nói ra những chuyện lớn phải đối mặt trước mắt: "Có phải là anh đã nói với mẹ anh về chuyện giữa chúng ta không?"

Tống Dã: "Không có, có lẽ là bà ấy đã tự phát hiện ra gì đó."

Lúc ăn cơm tối, ánh mắt mẹ kế cứ luôn thoi đưa giữa tôi và Tống Dã.

Tôi nhịn rồi lại nhịn, mới cưỡng chế ăn hết một bát cơm lớn.

Trước khi ở đây, tôi đã rất lâu không ăn được món chính.

9 giờ tối, mẹ kế đột nhiên đến gõ cửa phòng tôi.

"Tiểu Mãn à, que thử thai lần trước cũng đã mua rồi, con cứ dùng đi."

Bà ta đưa que thử thai cho tôi dưới biểu cảm nhẹ nhàng, giấu đi sự cương quyết không thể từ chối.

Tôi cương quyết bấm chặt lòng bàn tay: "Nếu như con từ chối dì, có phải dì sẽ làm kinh động đến bố con không?"

"Đúng vậy." Bà ấy trả lời một cách dứt khoát.

Hai chúng tôi đoán chừng đều hiểu rõ giả lại vờ không rõ, dường như không thể xuyên qua lớp cửa sổ đó, nhưng lại có thể giả vờ như không có gì sảy ra.

8.

Nhìn thấy kết quả trên que thử thai mẹ kế không có bất cứ biểu cảm gì, sau khi tùy tiện vứt vào thùng rác thì liền quay người rời đi.

Cửa phòng không nặng không nhẹ bị đóng lại, tôi ngồi trong phòng yên tĩnh, một loại cảm giác bất an mạnh mẽ quấn chặt lấy tôi.

Nhưng không ngờ tới những ngày tiếp theo, qua vô cùng yên ổn, mọi người dường như đều bị mắc kẹt trong một sự hiểu ngầm không thể nói ra. Khắc chế rồi lại khách sáo duy trì sự hoàn thuận giả tạo.

Chắc là đều muốn yên phận đón năm mới.

Đêm giao thừa, Tống Dã đưa tôi đến bờ sông đốt pháo hoa.

Pháo hoa rực rỡ lộng lẫy từng tiếng từng tiếng nổ tung trên bầu trời, phía dưới nước sông canh gác lặng lẽ, cất giấu đi tất cả cảnh đẹp.

Lúc 12 giờ, Tống Dã dịu dàng ôm lấy tôi: "Tiểu Mãn, năm mới vui vẻ."

Bên cạnh có rất nhiều tình nhân đang ôm nhau, chúc phúc nhau, chúng tôi hòa vào trong đó, bình phàm như vậy lại không giống nhau như vậy.

Tôi đột nhiên rơm rớm nước mắt.

"Tống Dã, năm mới vui vẻ."

Sau khi xem xong pháo hoa, Tống Dã ôm lấy bờ vai tôi, nụ cười có vài phần tính trẻ con.

"Chúng ta về nhà."

Từ lúc lái xe dưới bãi đỗ xe, Tống Dã đã trông có vài phần nôn nóng rồi.

Tôi hiểu cái cảm giác vui mừng và sợ hãi khi mất rồi lại có lại được, bởi vì tôi cũng vậy.


Tôi không lúc nào là không nghĩ mình có thể thật sự ôm lấy anh, xác nhận là thật.

Lúc vừa hôn vừa mở cửa, chúng tôi giống như nồi nước đang sôi sùng sục.

Sau khi mở cửa, tất cả nhiệt tình tan biến trong phút chốc. Mẹ kế ở trong phòng khách tối om, im lặng không tiếng động nhìn chằm chằm chúng tôi, giống như mãnh thú ngủ đông chuẩn bị cho một đòn chí mạng.

"Mẹ." Phản ứng đầu tiên của Tống Dã là bảo vệ tôi ở phía sau, một mình đối diện.

Không khí truyền đến một tiếng sắc nét, trong ban đêm yên tĩnh, trông vô cùng đột ngột.

Tống Dã hơi nghiêng đầu, mặt bên trái có vết máu do hai móng tay vẽ ra.

Mẹ kế người làm ra chuyện này lại giống như chịu tổn thương càng nặng hơn Tống Dã, toàn thân đều đang phát run, thậm chí nối không ra được một câu hoàn chỉnh: "Các… các con có biết…"

Tôi lên trước một bước đứng kề vai với Tống Dã: "Mẹ, con xin lỗi, con muốn ở bên Tống Dã, không chỉ là làm anh em."

Mẹ kế không đếm xỉa đến lời của tôi, như cũ nhìn chằm chằm Tống Dã, giống như là muốn nhìn thấu anh ấy: "Tống Dã, con tự mình nói, con muốn loại con gái này có tác dụng gì, nó đến chính mình cũng không chăm sóc tốt, ngoài việc kéo chân sau của con, gây rắc rối cho con, còn có thể làm gì? Con có tiền đồ rộng lớn, tại sao cứ nhất định phải làm cái chuyện bị người khác chọc vào xương sống, con có biết con là niềm tự hào của mẹ hay không? Con muốn ở cùng với nó thì chính là không cho mẹ con đường sống."

Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

Đối diện với lời chất vấn thẳng thắn kịch liệt như vậy, trong lòng tôi một mạch chìm xuống, hận không thể quay đầu lập tức bỏ chạy.

Tống Dã nhìn ra được ý định của tôi, anh ta nắm lấy tay tôi giữ chặt trong lòng bàn tay.

Tay của anh ta rất lạnh, không bằng với của tôi.

Chúng tôi giống như hai miếng sát đông lạnh cứng đờ nhưng lại kiên cố nối chặt với nhau.

"Nhưng chỉ có cô ấy khiến cho con cảm thấy cuộc sống có ý nghĩa." Tống Dã đối mặt với mẹ kế đầy tức giận, từng chữ kiên định, từng câu chạm đất, "Mẹ, con xin lỗi."

Không khí trong phút chốc đóng thành băng, làm nghẹn cổ họng của tất cả mọi người từ mọi hướng.

Rất lâu rất lâu sau, chúng tôi mới thoát khỏi sự trói buộc này.

Mẹ kế không biết bị làm sao, trong thô bạo bình tĩnh xuống, ánh mắt bà ấy đau buồn mệt mỏi.

"Lâm Tiểu Mãn, ta thật sự không thích cô, cô có thể đừng cướp đi con trai của tôi không?"

Tôi thế nào cũng không ngờ tới mẹ kế sẽ dùng ngữ khí khẩn cầu, phút chốc, cảm giác hổ thẹn giữ chặt lấy tứ chi trăm cốt của tôi, đau lan khắp ngũ táng lục phủ.

Tôi đột nhiên hiểu ra uy lực của mềm yếu.

Đáng tiếc tôi hiểu ra quá muộn rồi.

"Giữa con và Lâm Tiểu Mãn, là con không rời xa được cô ấy." Tống Dã đánh vỡ đi sự im lặng đáng sợ.

Tôi như trút được gánh nặng, hít thở sâu.

Muộn thêm một chút nữa, tôi có thể sẽ không kiên trì được nữa rồi.

"Các con không cần cái nhà này nữa sao? vậy thì ta cũng sẽ không cần nữa."

Cuối cùng của cuối cùng, mẹ kế hời hợt cười nhẹ.

Nhưng tất cả chúng tôi đều hiểu sức nặng của câu nói này.

Tống Dã, thật sự đáng sau?

Em rất sợ có một ngày, anh hoàn toàn tỉnh ngộ, nói với em, anh hối hận rồi.

9.

Năm mới bắt đầu, vạn vật đổi mới.

Gia đình chúng tôi lại trong bầu không khí xơ xác tiêu điều.

Mẹ kế một mình bá chiếm lấy một cái sô pha lớn, bố tôi chỉ biết vâng vâng dạ dạ ngồi trên cái sô pha nhỏ bên cạnh.

Tống Dã nắm lấy tôi, đứng trước bàn trà, hai chúng tôi giống như kẻ phạm tội bị đưa ra xét xử.

Tấm bảng "Gia Hòa Vạn Sự Hưng" treo cao ở trên tường, có hàm ý mỉa mai vô cùng.

Từ trước đến nay tôi rất sợ chuyện này bị bố tôi biết rõ.

Không phải là sợ ông ấy phản đối, mà là sợ đủ loại biểu hiện của ông ấy, khiến cho khát khao gia đình cuối cùng trong tim tôi đều trở thành trò cười.

Tôi không sợ nguy hiểm, nhưng tôi sợ con dao đâm vào tôi là người thân nhất của tôi.

Im lặng trong một thời gian dài, mẹ kế đột nhiên ngồi thẳng cơ thể, hung dữ trợn mắt với bố tôi: "Ông là người câm hay sao? Nói chuyện."

Bố tôi cúi đầu ho một cái, nói với một nụ cười: "Chuyện của tụi nhỏ thì để tụi nhỏ tự giải quyết đi."

Tôi gần như nghi ngờ đôi tai của chính mình, lời này của ông ấy, sao lại giống như là đang giúp tôi?

"Ông có ý gì?" Mẹ kế đột ngột đứng dậy, đôi mắt đỏ trừng nhìn bố tôi, "Ông đúng thật là muốn con gái ông dựa vào con trai tôi sao? Bàn tính này của ông cũng tính quá giỏi rồi nhỉ?"

Tống Dã siết chặt lấy tay tôi, chỉ trích nói: "Mẹ, là con dựa vào Lâm Tiểu Mãn, mẹ đừng có nói lời khó nghe như vậy."

Mẹ kế quay đầu lại, chỉ vào tôi: "Khó nghe? Tống Dã, con tỉnh táo chút, nó không không xứng với con, loại người con gái như nó đến nhà nào nhà đó xui xẻo."

Hầu hết thời gian, lời tức giận của con người trong cơn thịnh nộ mới là cách nghĩ chân thực nhất trong lòng, chỉ là bình thường có thể dựa vào lý trí, được sửa chữa thành đủ loại ý nghĩa.

Hóa ra trong lòng bà ấy, tôi sống cùng với bà ấy mười mấy năm chính là hình tượng như vậy.

Bài dịch thuộc quyền sở hữu của blog Tiểu Công Tử - 小公子, chỉ đăng tại facebook. Tôi cấm repost. Hãy giữ lại cho bản thân tí liêm sỉ.

Nước mắt đến gần viền mắt, tôi nghiến chặt lấy răng không để chúng rơi xuống, cũng không cho phép chính mình phát ra tiếng.

Chính vào thời điểm này, yên tĩnh đợi trò hề kết thúc, đợi hiện thực kết án thắng thua, đợi Tống Dã buông bỏ tôi, chặt đứt niềm hy vọng mỏng manh nơi đáy tim tôi.

Có lẽ là chuyện sĩ diện nhất mà tôi có thể làm.

"Bà nói dối." Bố tôi đột nhiên đứng dậy, lồng ngực nhấp nhô dữ dội, "Trầm Hồng Hà, lúc bà kết hôn với tôi rõ ràng đã nói rõ, tôi đối tốt với bà thì bà sẽ coi con gái tôi thành con gái bà, bây giờ bà xem bà, lời bà nói là lời con người sao?"

"Con gái tôi như vậy làm sao? Nó chỉ là không có mẹ dẫn dắt, không biết làm sao sao để lớn lên thành một người con gái dịu dàng, nhưng như vậy thì làm sao, tôi thích tính cách đầy gai góc của nó, không phải con trai bà cũng thích hay sao?"

"Tôi còn nói với bà rồi, con gái tôi muốn ở bên con trai bà, tôi ủng hộ, con gái tôi muốn đá con trai bà, tôi càng ủng hộ. Trong mắt tôi, con trai bà mới là không xứng với con gái tôi."

Bố tôi thao thao bất tuyệt, từng câu tiếp từng câu, giọng vừa lớn vừa vang dội, giống như là ngấm ngầm chịu đựng rất lâu, khi đó hận không thể để tất cả mọi người đều nghe rõ.

Tôi đờ đẫn nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, là tôi đã nghe nhầm sao? Luẩn quẩn trong hốc mắt của ông ấy là nước mắt sao?

Ông ấy thật sự là đang bảo vệ tôi sao?

Mẹ kế và tôi giống nhau đều không thể tin được, bà ấy sợ hãi nhìn bố tôi, cơ thể chao đảo, hồi lâu mới lôi kéo khóc lóc la lớn: "Mẹ của nó là bị bệnh thần kinh, ông tưởng rằng tôi không biết sao? Con gái ông sớm muộn gì cũng sẽ biến thành một kẻ bị thần kinh thôi…"

"Im miệng." Bố tôi nghiêm nghị cắt ngang bà ấy.

Mẹ kế sụp đổ nặng nề ngồi trên ghế sô pha, hai tay quyện vào nhau, lớn miệng hít thở, có thể thấy bà ấy đang tận lực khống chế cơn tức giận.

"Bố?" Tôi nhẹ nhàng hỏi, "Mẹ thật sự…"

Không đợi tôi nói xong bố tôi liền lắc đầu lia lịa: "Không có chuyện đó, mẹ con chỉ là quá thất vọng đối với cuộc sống, bị trầm cảm mà thôi, là trách nhiệm của bố, đừng có nghe người khác nói bậy."

Bị trầm cảm sao?

Tôi cũng bị trầm cảm rồi, vậy trong đó có phải là cũng có nguyên nhân di truyền?

Hay là giống như mẹ kế nói, tôi cũng sẽ biến thành một người bị thần kinh?

Thật ra nếu mà họ biết được, tôi thường vì một chuyện nhỏ mà sụp đổ tuyệt vọng, trong đêm dài đằng đẵng nảy sinh ra đủ loại suy nghĩ đáng sợ, thì họ đã sớm coi tôi là người bị bệnh thần kinh rồi.

Làn sóng chiến tranh đầu tiên có xu hướng giảm dần, mọi người lại đều rơi vào trầm lặng.

Tống Dã từ đầu đến cuối nắm lấy tay tôi, cho dù móng tay tôi dưới tình huống bất tri bất giác cấu vào da thịt của anh ta, anh ta cũng không hề nới lỏng một chút.

Tôi đột nhiên đối với cái loại hành vi này của chúng tôi nảy sinh ra một cái cái định nghĩa - cái chết anh dũng.

Làn sóng chiến tranh thứ hai là Tống Dã chủ động phát động.

Anh ta từ trong hành lí lấy ra một xấp đồ đưa cho bố tôi, có đơn bảo hiểm, giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà và thẻ ngân hàng, còn có một quyển abum ảnh, trên đó là ảnh chụp chung của tôi và Tống Dã trong mọi độ tuổi.

Từ góc độ cũ mới của abum có thể nhìn ra, người chủ thường xuyên lật xem, trên một số bức ảnh còn kĩ càng khi chú lại sự việc xảy ra lúc đó.

"Bố, Lâm Tiểu Mãn là người con nhận định bầu bạn." Tống Dã nói.

Đang tiếc dưới cái tình cảnh này, tôi không dám phân tâm đi nhận lấy tình ý trong đó, chỉ cảm thấy cực kì căng thẳng.

Tôi thậm chí đến động đậy cũng không dám, một lời nói và hành động của anh ta đều tự tin chắc chắn, thẳng thắn không sợ hãi.

Bố tôi, sau khi mở ra xem giọng nhẹ nhàng nói với mẹ kế: "Hai đứa trẻ tình đầu ý hợp, chúng ta làm người lớn thì đừng làm khó tụi nhỏ nữa."

Mẹ kế không quan tâm, chỉ im lặng nhìn chằm chằm Tống Dã, một lúc lâu sau, thấy anh ta một chút cũng không chột dạ, bà ta không thể chịu đựng nổi liền hất đồ trên bàn trà xuống, hét vào mặt bố tôi: "Ly hôn, bây giờ sẽ đi ly hôn, ông dám để cho chúng nó ở bên nhau thì đừng có muốn cái nhà này nữa."

Không đợi bố tôi phản ứng, Tống Dã liền kéo tôi quay người ra khỏi nhà.

Dáng vẻ không chút gì lưu luyến, vô cùng bình tĩnh.

Nhưng tôi biết sự thật không phải như biểu hiện trên mặt, anh ta chỉ là ngụy trang rất giỏi, anh ta nắm chặt lấy tay tôi, thật ra run rẩy rất dữ dội.

Lúc ra khỏi khu chung cư, Tống Dã đột nhiên cúi người ôm chặt lấy tôi, hơi thở phả vào cổ tôi, vừa gấp vừa nặng nề.

"Anh biết bà ấy rất buồn, nhưng trong lúc này anh không dám lùi bước, anh sợ đánh mất em." Anh ta nói.

Mỗi một câu nói như cây búa đập vào tim tôi.

Tôi đã cảm động, lại đau lòng.

Hóa ra, tôi được người kiên định như vậy lựa chọn.

Hóa ra, tôi cũng gặp được người kiên định lựa chọn tôi như vậy.

"Tống Dã, anh càng đối tốt với em, em càng sợ tương lai anh sẽ hối hận."

Sau khi nói xong tôi liền hối hận rồi.

Tại sao tôi không thể học được cách tích cực vậy?

Vấn đề giữa hai chúng tôi hình như là ở tôi nhỉ?

Tôi nên làm gì đây?

- Còn nữa -