Nhìn đám người to con phía trước, Tề Lạc cảm thấy khuôn mặt của mình cứng đờ, hai chân nhũn ra.

“Bình tĩnh, bình tĩnh, Tề Lạc, mày phải bình tĩnh!” Bạn nhỏ Tề Lạc không ngừng lặp đi lặp lại câu đó trong lòng.

“Đầu tiên, ngoại trừ dao phẫu thuật ra thì mày không biết chút gì với hung khí khác cả. Sau đó, mày ôm một người đẹp đang bị thương nặng trong lòng – mặc dù người ở phía trước rất lợi hại và hết sức lạnh nhạt với ngươi. Nhìn hoàn cảnh xung quanh, hiện tại lạ ba giờ rạng sáng, trên cơ bản thì loại trừ khả năng chú cảnh sát tốt bụng sẽ phi người ra cứu mình. Quan trọng hơn, mười tên to con mặc áo đen này không phải nói dóc mấy câu thì có thể đuổi đi ~”

Khuôn mặt cứng nhắc miễn cưỡng cười.

“Chào buổi sáng… sớm vậy mà đi ra ngoài tản bộ rồi… không có chuyện gì nữa thì… gặp lại sau!”

Xoay người, dùng tốc một 100 mét/giây bỏ chạy bất dạng.

(Tề lạc: chắc hẳn thầy thể dục thời trung học của mình đang chết khiếp đây?)

Đáng tiếc, chạy chưa tới ba mét thì một cây súng ngắn chỉ vào sau đầu của mình.

Tề Lạc ngoan ngoãn đứng tại chổ: “A… lại… lại gặp… nhau.”

.

.

.

.

Âu Dương Nam nãy giờ luôn được ôm trong lòng không khỏi bật cười, nói ra một câu khiến bạn nhỏ Tề Lạc mang nàng ta ra phẫu thuật trong tưởng tưởng vô số lần.

“Bằng Phi, các ngươi đừng dọa nàng!”

“Dạ, đại tiểu thư!”

.

.

.

.

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh — ai mà bình tĩnh nổi chứ!

Rõ ràng ả đàn bà này muốn chỉnh mình mà! Là thủ hạ của cô sao không chịu nói sớm chứ, làm hại tế bào não của ta bị thiệt hại rất nhiều, huyết áp lên cao, bệnh tim suýt nữa đã bộc phát.

“Là cô không cho ta cơ hội nói đã tự ý suy nghĩ lung tung!” Âu Dương Nam như nhìn thấu tâm tư của Tề Lạc.

“Thượng đế ơi, Đức mẹ ơi, có ai tới cứu con không?”

Sau khi Tề Lạc xuống xe đi đứng ngơ ngác tại chổ, trong lòng vẫn ôm người đẹp quấn chăn mà phía sau mà mười mấy nam tử mặc áo đen.

“Nè, vào đi!”

Âu Dương đại tiểu thư bị ôm nãy giờ thiếu kiên nhẫn nói, người này đã đứng ngẩn người trước cửa nhà người ta hơn mười phút rồi.

Hai cánh tay thon dài nhưng có hơi gầy yếu quàng lưng của mình, có hơi luống cuống nhưng so với bị đám Bằng Phi ôm thì đỡ hơn nhiều.

— bắt đầu từ lúc nhỏ thì mình chưa để ai khác chạm vào cơ thể của mình.

— người này đột ngột xuất hiện, hoàn toàn không nằm trong kế hoạch.

— ngoại lệ! Hoàn toàn là một ngoại lệ!

Âu Dương Nam âm thầm suy nghĩ.

— tuy nhiên, nói sao thì kẻ này cũng là một cô gái.

“Âu Dương, cô có chắc mình sống ở đây chứ?”

Nuốt nước miếng, Tề lạc nhìn căn nhà phía trước, trong lòng nghĩ – thì ra trong hiện thực vẫn cò người ở trong nơi như ‘lâu đài’.

“Đại tiểu thư, lão gia đã chờ ngài trong thư phòng lâu rồi!” Tên nam tử gọi là Bằng Phi cung kính nói.

“Ừ!” Âu Dương gật đầu, ngước đầu gọi ai đó đang ngẩn người: “Nè, tên đần, còn không mau vào trong?”

“A!” Tề Lạc vẫn đang đắm mình trong nội dung cổ tích mơ màng đáp ứng. Chẳng qua, có chổ không đúng…

“Tôi không phải gọi là kẻ đần, tôi gọi là Tề Lạc!”

.

.

.

.

Đi qua phòng sách một trăm mét vuông, vật dùng trang trí chỉnh tề bắt mắt, rèm cửa sổ màu đỏ, ánh mắt trời xuyên qua khe cửa chiếu vào nhà. Hệt như màu máu

Toàn thân Tề Lạc cứng nhắc ngồi thẳng trên ghế sô pha, đang nhận sự tra hỏi – chẳng qua “lão gia” ở đâu đâu nhỉ?

Suy nghĩ trong đầu Tề Lạc không ngừng xoay chuyển.

– Lão đại băng đảng xã hội đen.

– Nhất định giống cái người trong phim ấy.

– Bốn mươi tuổi, vẻ mặt hung tợn, vóc người vạm vỡ.

Tuy nhiên ngồi sau bàn làm việc là một soái ca trẻ tuổi. Hai mắt đang nhìn trên nhìn dưới cơ thể của bạn nhỏ Tề Lạc.

“Ngươi chính là người mà bảo bối dắt về? Ừ, mặc dù không đẹp trai bằng ta nhưng coi cũng được, ha ha…”

“Ngươi tên gì?”

— “Tề Lạc.”

“Tuổi?”

— “22.”

“Có công việc chứ?”

— “Vẫn đang đi học.”

“Học đại học hả?”

— “Sinh viên năm ba khoa ngoại trường đại học y.”

“Trong nhà còn những ai?”

— “Không có.” Tề Lạc dừng một chút: “Tôi là cô nhi.”

Hai người đối thoại trong thư phòng.

“Bình thường có sở thích gì?”

— “À ừm…. luyện tập giải phẫu… nếu như được tính…”

“Ha ha, người trẻ tuổi bây giờ thật biết nói đùa!” Soái ca cười tủm tỉm nhìn Tề Lạc, nhìn tới nỗi Tề Lạc hơi sợ hãi trong lòng.

“Có bạn gái chưa?”

— “Không có” — khoan đã, sao càng ngày càng có cảm giác như phim chiếu trên đài lúc 8 giờ nhỉ.

— dừng lại! Tui là con gái! Làm sao có bạn gái được chứ.

“Baba!” Âu Dương Nam sau khi thay quần áo xong cuối cùng đã xuất hiện trước mặt mọi người.

Không giống áo da màu đen bó sát người trong đêm đó, một thân váy trắng hiện tại khiến nàng càng thêm thoát tục.

“Thật đẹp ~” Hiện tại thì cả hai người đều có chung một nhận thức.

“Khoan đã!” Tề Lạc quay đầu: “Cô ta gọi anh là gì?”

“Baba!” Vẻ mặt của mỗ soái ca rất hiển nhiên.

“Anh thật sự là baba của cô ta?”

“Chính xác là vậy.”

“Năm nay anh bao nhiêu tuổi!”

“Ba mươi chín tuổi!”

Chóng mặt

~~Soái ca buông điếu xì gà trong tay: “Oh, my baby, you are beutiful today!”

Nhìn Tề Lạc ngồi ở một bên — mặc tùy tiện một cái áo lót màu trắng cùng một chiếc quần dài màu vàng.

Nhếch miệng cười với con gái: “Mặc dù lớn hơn con hai tuổi, hơn nữa chưa tốt nghiệp, không việc làm, không nhà cửa, không xe cộ…” Tề Lạc nghe baba của Âu Dương thao thao bất duyệt mà chỉ cảm thấy bảy chữ: “cuộc đời của ta thật thất bại!”

“Thế nhưng –” Cuối cùng cũng vượt qua bóng tối, đón lấy ánh bình mình =.=|||

“Thế nhưng ngoại hình không tệ, rất xứng với con. Việc cứu con chứng tỏ nhân phẩm không mấy kém. Tuy rằng không bằng ba… năm ba hai mươi tuổi thì đã san bằng hắc đạo… còn con thì biết chạy rồi…”

— sau nửa giờ —

Âu Dương đại sói ca ngồi bên cạnh Tề Lạc, vẻ mặt trịnh trọng vỗ vai bạn nhỏ Tề Lạc: “Tiểu soái ca, giao bảo bối nhà của ta cho ngươi đó!”

Hiện tại thì Tề lạc thật sự khóc không ra mà cười cũng không nổi rồi: “Ta?”

“Đúng vậy!” Âu Dương baba lườm mắt, nhẹ nhàng áp lại gần tai của Tề Lạc: “Đắc thủ chưa?” (Ý nói đã lên giường chưa ấy mà)

“A?”

Âu Dương đại soái ca lén nhìn Âu Dương Nam.

“Sau khi cứu bảo bối thì cậu làm gì?” Truy hỏi tới cùng.

“Ôm nàng về nhà của ta.”

— bởi vì trước đó nàng đã cứu ta.

“Sau đó?”

“Giúp nàng cởi áo vét.”

— bởi vì mình mẩy của nàng đầy máu me.

“Sau đó nữa?”

“Tiếp tục cởi nội y của nàng.”

— bởi vì ngực của nàng bị thương.

“Nói như vậy thì bảo bối nhà của ta đã bị ngươi xem thấy hết?” vẻ mặt của Âu Dương baba lúc cười rất xấu xa.

Tề Lạc cúi đầu nghĩ, hình như là vậy, gật gật đầu “Phải.”

“Vậy được rồi!” Âu Dương Triết vỗ vai Tề Lạc, bất đắc dĩ lắc đầu: “Cậu phải chịu trách nhiệm!”

“Chịu trách nhiệm?” Tề Lạc trợn to hai mắt — lòng người mau thay đổi quá — chả trách đám nhóc luôn tự căn dặn bản thân đừng tới gần người lạ, cũng đừng để người lạ tới gần mình — quả nhiên là thật.

“Ta tuyên bố, tiểu soái ca Tề Lạc, ngươi gả cho bảo bối nhà ta đi!” Vẻ mặt Âu Dương Triết rất đắc ý: “Trước đó có một ông hòa thượng bói quẻ cho bảo bối, nói nàng ngoại trừ cha mẹ ra thì phải gả cho người đầu tiên nhìn thấy cơ thể của nàng. Lần này, tiểu tử, nhà ngươi nhặt được vàng rồi! Đến đây, mau gọi —” Hai chữ baba còn chưa nói ra thì miệng đã cứng đơ.

Âu Dương Nam đứng bên cạnh mỉm cười, ánh mắt híp lại thành, gân xanh nổi lên trên trán.

Hai người ngồi trên ghế sô pha chỉ cảm thấy lưng mình lạnh tanh.

“Ngươi, đừng nói gì hết.” Người đẹp chỉ một tay về phía Tề Lạc.

“Còn có ông, đừng cổ hủ như vậy, đi tin lời của mấy tên thầy tướng, ông muốn tống tui ra ngoài hả, cô ta là con gái đó!” Tay còn lại thì chỉ vào Âu Dương Triết.

????????????

Âu Dương baba nói mãi không ngừng cuối cùng cũng dừng lại, quay đầu, mắt trợn to, nhìn chằm chằm Tề Lạc mà không nháy mắt.

— Điều mà mắt nhìn thấy —

Chiều cao chừng 175 cm, đủ tư cách!

Cân năng, tuyệt đối không hơn 50kg, đủ tư cách!

Tóc, ngắn và đen, đủ tư cách!

Dung mạo, khuôn mặt khiến nữ sinh muốn phạm tội… nếu như không hái hoa ngắt cỏ thì xem thư đủ tư cách!

Ngực, rất phẳng, rất phẳng, quả thật rất phẳng… đủ tư cách!

Âu Dương baba thở dài một hơi, kiên định nhìn bảo bối của mình, chỉ tay về phía Tề Lạc: “Cậu ta, tuyệt đối không phải con gái!”

Âu Dương Nam cũng kiên định chỉ vào bạn nhỏ Tề Lạc: “Cô ta, tuyệt đối là con gái!”

Hai người không ai dường ai, chiến sự diễn ra hết sức căng thẳng… hai mươi phút sau… hai người nhìn chằm chằm vào Tề Lạc.

— “Tới đây, con rể ngoan, nói với ba ba, con là con trai đi nào!”

— “Tề Lạc, trung thực khai ra, phải nói sự thật!”