Không ngờ rằng cái loại báo cáo động viên tốt nghiệp nhàm chán này mà lại được Tả Thừa nghiêu diễn thuyết sinh động như vậy.

Nói có sách, mách có chứng, vừa hài hước, sinh động, thậm chí, còn nghe thấy bên dưới khán đài có một đám thiếu niên đang nhiệt huyết sôi trào.

Đương nhiên, không thể không thừa nhận chính là, thế giới này vẫn chỉ là thế giới coi trọng bề ngoài.

Nếu như Tả Thừa Nghiêu dung mạo không đẹp, vậy mặc anh có nói hoa mỹ đến đâu, hiệu quả buổi diễn thuyết nhất định cũng giảm bớt nhiều.

Thế nhưng, nhìn anh đẹp trai như vậy, đẹp đến mức làm rung động trái tim người khác.

Mặc chiếc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu đen, quần áo phẳng phiu, đoan chính nho nhã. Thật ra là đồng phục nam sinh của trường trung học trực thuộc đại học Hoa Kiều, vì muốn gần gũi cùng các bạn học sinh, Tả Thừa Nghiêu đã mượn để mặc. Nhưng chính một chiếc áo kiểu dáng Tôn Trung Sơn đơn giản như vậy, được anh mặc vào cảm giác như trên một người quân tử, giơ tay nhấc chân đều có khí chất của một phần tử tri thức thời dân quốc, mang dáng dấp của thế hệ học sinh tiến bộ, phong độ hoàn toàn của thành phần tri thức, không có điểm nào là học trò bảo thủ. Hơn nữa trời sinh anh có khí chất lạnh lùng, mặc dù bình thường anh gũi mỉm cười, hay trong lúc anh thuyết giảng rớt ra một cái gói gì đó, chọc cho cả trường ôm bụng cười, nhưng vẫn làm người ta cảm thấy anh thật cao khi đứng trên khán đài, như đứng trên đám mây.

Có đôi khi giữa người với người chính là không công bằng, cùng một kiểu dáng ăn mặc, chỉ chênh lệch hai ba tuổi, nhưng Tả Thừa Nghiêu so với những vẻ mặt non nớt dưới khán đài kia đúng là quá khác biệt, không thể so sánh nổi.

Có một lúc mà thấy rất nhiều nữ sinh dưới đài đã cực kỳ mê mẩn.

Có điều, háo sắc như vậy chỉ là mặt trong, tạm thời chưa bao gồm Cao Ca.

Quả thực, ánh mắt của cô vẫn nhìn chằm chằm Tả Thừa Nghiêu, nhưng điều đó cũng không phải là ngưỡng mộ, hay là ánh mắt si mê, mà là quan sát, cao cao tại thượng mà quan sát. Giống như các đấu sĩ La Mã trường cổ đại đã được tầng lớp quý tộc bỏ tiền đặt cược, nhìn cô mua các đấu sĩ dũng cảm.

Anh ta đã không để cô phải thất vọng, anh ta xứng đáng với giá trị cô bỏ ra, chỉ vậy mà thôi.

Buổi diễn thuyết cũng không quá lâu, chỉ khoảng một tiết học. Lớp 12 là giai đoạn cuối cấp vì vậy thời gian ở trường còn quý hơn vàng.

Nhưng sau khi kết thúc, rất nhiều bạn học không giải tán ngay, mà còn vây quanh Tả Thừa Nghiêu. Đặt câu hỏi, xin chữ kí, thậm chí, còn có nữ sinh dũng cảm hỏi cách liên lạc với anh. Ngoại trừ người Tả Thừa Nghiêu có sức hấp dẫn, có lẽ bởi vì cuộc sống cấp ba khá buồn chán, hiếm có một anh chàng đẹp trai đến mang theo chút màu sắc tươi mới.

Na Na kéo Cao Ca tấm tắc khen ngợi, “Woa, nhìn bộ dáng này cảm giác như ngôi sao đang ký tên vậy. Không hổ danh là sinh viên suất sắc trường Hoa Kiều, nam thần của mình.”

Cao Ca bất dĩ lên tiếng: “Đáng là người đàn ông để mình ra tay, ít nhất cũng phải như vậy.”

“Này, Cao Ca, cậu còn chưa theo đuổi người ta, anh ấy vẫn chưa phải là bạn trai cậu nhá.”

Na Na dội gáo nước lạnh nhưng Cao Ca lại không hề bị ảnh hưởng “Rất nhanh sẽ phải, hãy chờ xem, bây giờ mình sẽ bắt đầu theo đuổi.”

Nói xong, cô đẩy đám người ra, tiến lên đứng trước mặt Tả Thừa nghiêu.

Cô trẻ tuổi lại kiêu ngạo, vầng trán như tỏa ánh hào quang, cô nói: ” Này, anh chính là Tả Thừa nghiêu à? Em là Cao Ca. Em tới là muốn nói với anh, từ bây giờ em sẽ theo đuổi anh, em muốn anh làm bạn trai của em. Nhớ kỹ, em là Cao Ca.”

Không đợi Tả Thừa Nghiêu có phản ứng gì, đám đông vây quanh bốn phía đều sôi sục. Ở cấp ba, hiếm lắm mới có được một nhân vật nam thần về diễn thuyết, chuyện sau đó còn chưa có cơ hội, lại có ai to gan dám biểu lộ trực tiếp như vậy. Các học sinh đều hưng phấn, đám đông la ó ầm ĩ, xem Tả Thừa Nghiêu trả lời thế nào.

Nhưng Tả Thừa Nghiêu rất bình tĩnh ứng phó với cơn bão táp, anh tiếp tục kí tên cho một bạn học xong, sau đó lễ phép trả bút với vở cho người đó, rồi mới chậm rãi ngẩng đầu lên.

Nhưng anh không nhìn về phía Cao Ca, ánh mắt của anh ta vượt qua Cao Ca.

Anh ta giơ tay lên, hướng đó không xa, gọi nhỏ: “Chủ nhiệm Tần, ở đây có vị nữ sinh hình như có khuynh hướng yêu sớm. Em nghĩ, đang trong thời gian quan trọng của cấp ba, như vậy có phải là không tốt cho lắm. Thầy xem, có cần tiến hành giáo dục tư tưởng cho em ấy một chút hay không?”

Các học sinh nhìn theo ánh mắt của Tả Thừa Nghiêu, mới phát hiện ra chủ nhiệm Tần đang đứng cách mọi người không xa, mặt mày xanh lét nhìn Cao Ca. Những lời Cao Ca biểu lộ lúc trước không biết ông ta có nghe thấy hay không, nhưng Tả Thừa Nghiêu lại đích danh gọi ông ta để tố cáo, chứng tỏ cũng đều nghe thấy hết cả rồi.

Tất cả mọi người không ngờ Tả Thừa Nghiêu lại vô tình như thế, thậm chí còn như là kiểu “tiểu nhân”. Có chấp nhận yêu nữ sinh hay không cũng không hề gì, nhưng lại ở trước mặt mọi người tố cáo như vậy, dù sao cũng rất quá đáng. Ngay cả một cô gái đặt hết tâm tư lên người Tả Thừa Nghiêu như Na Na, trên mặt cũng không che giấu được sự thất vọng.

Thầy chủ nhiệm nhíu mày, gầm nhẹ một tiếng. “Cao Ca, em đi theo tôi tới phòng làm việc.”

Lời này nói ra, mọi người đều biết không còn kịch hay để xem rồi. Trải qua một màn như vậy, những đám vây quanh Tả Thừa Nghiêu muốn xin kí tên và tìm cách liên lạc cũng tan biến. Đùa chứ, ai mà biết liệu anh ta có đi về phía thầy giáo và lãnh đạo nhà trường nói lung tung gì nữa.

Vì vậy rất nhanh đều giải tán hết.

Hôm đó, Cao Ca bị thầy chủ nhiệm dạy dỗ nửa ngày liền, nhưng đối với cô mà nói, một chút sát thương cũng không có.

Cùng lắm cũng chỉ mắng mấy câu mà thôi, lại đâu mất miếng thịt nào. Nếu như nói cho phụ huynh thì coi như xong. Ba bận rộn như vậy, chủ nhiệm lớp có gọi điện cũng đều chuyển tới phòng thư kí, tự nhiên có anh tư giúp từ chối khéo. Mà mẹ thì, mọi người đều biết mẹ có bệnh tim, không thể tức giận. Ba đã sớm nói, nếu Tiểu Ca không nghe lời thì trực tiếp tìm ông ấy, đừng để mẹ Tiểu Ca lo lắng. Cho nên, lúc ở trường, Cao Ca đã sớm là người không có kỷ luật rồi.

Hơn nữa, cô cũng không cần lo lắng thi vào đại học. Dù sao cô cũng không thi nổi. Ba cô đã sớm liên hệ với một trường đại học kinh tế quốc tế, giao tiền vào đó chơi bốn năm là có thể lấy được hai bằng, một bằng của trường kinh tế đó và một bằng của trường nước ngoài gì gì đó.

Nhưng Tả Thừa Nghiêu… Cao Ca vừa nghe thầy chủ nhiệm dạy dỗ, vừa nghĩ đến Tả Thừa Nghiêu.

Anh ta thật thú vị, ngay trước mặt cô mà dám mách lẻo. May không phải nói những lời khích lệ đãi loại như học cho tốt, anh ở Hoa Kiều đợi em, chờ em thi đỗ rồi hãy nói. Nếu không, cô có theo đuổi được anh ta cũng sẽ cảm thấy nhàm chán.

Cô mừng thầm: “Mùa xuân nhàm chán này, cuối cùng cũng có việc để làm rồi, khỏi cần suốt ngày ngủ gật nữa.”

***

Sau khi Tả Thừa Nghiêu kết thúc buổi diễn thuyết ở trường trung học trực thuộc đại học Hoa Kiều, liền bắt xe bus trở lại khu dân cư Thắng Lợi của Thành Bắc.

Khu dân cư Thắng Lợi là khu vực nổi tiếng nghèo khó. Trước đây, nơi này vốn là khu kí túc cũ của nhân viên doanh nghiệp nhà nước nhưng sau những năm 90, nhiều xí nghiệp phá sản, công nhân viên chức bị cắt giảm, nơi này càng ngày càng suy bại đi xuống. Hơn nữa còn gần trạm xe lửa, dòng người phức tạp, bởi tiền thuê nhà rẻ, đủ thể loại tầng lớp thấp kém tới thành phố kiếm sống đều tụ tập ở đây, bởi vậy dần dần mang danh nghèo khó.

Ngôi nhà tàn tạ của Tả Thừa Nghiêu trong tiểu khu Thắng Lợi được xây dựng gần ven sông. Có thể nói, cho dù ở đây là khu dân cư nghèo khó, chỗ ở của Tả Thừa Nghiêu cũng là kinh khủng nhất.

Anh không cần chìa khóa mở cửa mà trực tiếp đẩy cánh cửa ra. Thành thật mà nói, phòng ở rách nát như vậy, không có chìa khóa chắc cũng chả sao.

Mạnh Dao nghe thấy tiếng đẩy cửa, quay lại nhìn, nhìn thấy Tả Thừa nghiêu, hào hứng lên tiếng: “Anh về rồi à, em vừa mới giúp anh cho bác Tả uống thuốc.”

“Cảm ơn em, Dao Dao, luôn phiền em giúp đỡ.”

“Bác Tả cũng là người trông nom em từ nhỏ đến lớn, mọi người ở quê đều là hàng xóm láng giềng, xem anh nói kìa, sao lại khách khí như thế.” Mạnh Dao trách móc.

Tả Thừa Nghiêu đặt túi sách xuống, đi tới bên giường nhìn bà Tả một chút.

Hình như bệnh tình của bà càng nghiêm trọng, nhìn thấy con trai cũng không nói nên lời, chân tay đều tê liệt không thể cử động, nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười.

Tả Thừa nghiêu ngồi xuống bên cạnh bà, phất tay đuổi ruồi muỗi cho bà.

Căn phòng này ở ven sông, mặc dù nói là sông, nhưng thực sự chỉ là một rãnh nước bẩn, vừa dơ vừa hôi thối, trên mặt nước trôi nổi những loại rác thải bẩn thỉu. Mùa đông thì còn tạm được, nhưng hè đến, cái mùi đó đủ hun chết người trên mấy con phố. Nếu chỉ hôi thối thì không nói làm gì, phiền nhất chính là các loại côn trùng. Bây giờ mới chỉ là mùa xuân cũng đã bắt đầu tập kết thành đội quân kéo đến quấy rầy con người, có thể tưởng tượng khi màu hè đến nó sẽ ùn ùn kéo ra thế nào.

Mạnh Dao cười hì hì đẩy Tả Thừa Nghiêu ngồi xuống: “Sao lại về trễ hơn em trai của em vậy? Nghe nó nói, hôm nay ở trường bọn nó có náo động lớn.”

“Dù sao cũng phải chờ phòng tài vụ chốt sổ sách cho anh mới có thể về được. Cái gì mà làm náo động, nếu không phải vì một ngàn tiền diễn thuyết, anh mới không thèm đi đấy.”

“A Nghiêu, sao anh lại tham tiền như vậy, bị những học sinh kia nghe được là tiêu tan đó nha, nhất là những cô gái đó.”Mạnh Dao trêu chọc nói.

“Đừng nghe em trai em nói lung tung.” Tả Thừa Nghiêu đổi đề tài, rõ ràng không có bất kỳ hứng thú nào. Anh cởi chiếc áo đồng phục kiểu dáng Tôn Trung Sơn của trường trung học trực thuộc đại học Hoa Kiều: “Đồng phục này tạm thời chưa trả lại cho em trai em, lúc nữa giặt sạch sẽ, ngày mai sẽ đưa cho nó.”

“Không sao, đưa thẳng cho em đi, lúc nó đưa anh mượn cũng là em giặt, nếu không thì nó đâu tử tế như thế, có thay ra tám, mười ngày cũng chả thèm giặt.” Mạnh Dao cầm bộ đồng phục, tiếp tục nói. “Chỉ e là không phải nói lung tung đâu, em thấy nó kể sinh động lắm, còn nói có nữ sinh đến thẳng trước mặt anh thổ lộ. Bây giờ bọn trẻ to gan nhỉ. Nghe nói còn là một tiểu mỹ nữ đấy.”

“Loại người ăn no xong vô công rồi nghề, có cái gì mà hay chứ? Ngay cả dáng dấp cô ta thế nào anh còn không để ý, liền trực tiếp giao cô ta cho thầy chủ nhiệm.”

“Em đoán, A Nghiêu nhà ta có con mắt cao như vậy, khẳng định không để cô bé học sinh đó vào mắt.”

Nhưng Tả Thừa Nghiêu lại thiếu kiên nhẫn cùng Mạnh Dao nói chuyện phiếm. “Được rồi, anh còn phải viết mấy bài luận văn cho người ta, giá tiền không tệ, là văn kiện gấp. Không còn nhiều thời gian đâu, em cũng nên đi làm đi.”

Mạnh Dao còn muốn cùng Tả Thừa Nghiêu nói chuyện lúc nữa, nhưng nghe Tả Thừa Nghiêu nói đến việc cô “mên đi làm” thì cũng không nói thêm nữa. Công việc của cô giống như một vết thương trên người cô vậy, cực kỳ không muốn để lộ trước mặt mọi người, huống chi là Tả Thừa Nghiêu.

Cô đành phải ngượng ngùng rời đi.

Nếu như có thể, cô cũng muốn giống như cô bé kia, ở trước mặt mọi người hô to với anh, cô thích anh, khí thế hùng hồn, không rào trước đón sau

Thế nhưng cô biết, cô đã sớm không có tư cách đó.

Có người có thể không kiêng kị đối diện với ánh mặt trời, nhưng cũng có người chỉ có thể núp mình trong bóng tối.

Mạnh Dao vừa ra đến trước cửa, quay đầu lại nhìn thoáng qua Tả Thừu Nghiêu. Anh đang cúi đầu làm việc, trong phòng ánh sáng cũng không tốt, chỉ có một luồng ánh nắng xuyên thấu qua ô cửa sổ chiếu vào, đúng lúc chiếu lên người Tả Thừa Nghiêu. Vì vậy, nhìn căn phòng u tối này, chỉ có nơi đó là sáng rực rỡ.

Cho nên A Nghiêu, anh thuộc về ánh mặt trời hay là bóng đêm đây?