Long Khuyết đột nhiên không muốn dây dưa với cậu ta nữa.

Gã gạt tay Bạch Niệm Ân ra: “Tự mình bình tĩnh lại đi, đừng chọc giận Bạch Cô Cô.”

Gã nói xong liền xoay người rời đi.

Gã thật sự hối hận, tại sao mình lại đích thân tới trường học tìm Bạch Cô Cô vậy chứ.

Tại sao Bạch Cô Cô không nghe lời nữa?

Tại sao?

Là vì ​​Tần Sóc sao?

Chẳng lẽ là đứa ngốc Bạch Cô Cô, cậu ta… cậu ta đã yêu Tần Sóc?

Cậu ta không thích mình? Cậu ta từng thích mình không lối thoát mà?

Tại sao lại đột ngột thay đổi như vậy?

Nghĩ đến Bạch Cô Cô nhỏ nhắn mềm mại vẫn luôn quấn quýt lấy gã suốt mấy năm qua, rồi nghĩ đến ngày hôm nay.

Bạch Cô Cô dường như đã thật sự thay đổi?

Lồng ngực Long Khuyết dường như bị thứ gì đó lấp kín, cũng dường như mất đi thứ gì đó.

Gã đấm vào bức tường bên cạnh, làm những người xung quanh sợ hãi.

Long Khuyết: “…”

Long Khuyết đi rồi, Bạch Niệm Ân đứng ở nơi đó không biết làm sao, cậu ta muốn về nhà.

Bạch Niệm Ân chậm chạp đi trong trường học.

Cậu ta cúi đầu như muốn giấu mình đi.

Giờ đây mọi người đều biết cậu ta là một đứa con ngoài giá thú, chắc hẳn là đang cười nhạo cậu ta.

Cậu ta không muốn quay lại lớp học.

Giờ này chắc Bạch Cô Cô đang rất đắc ý, nếu chạm mặt Bạch Cô Cô, cậu ta nhất định sẽ bị cười nhạo rất ác liệt.

Bạch Niệm Ân quay trở lại ký túc xá để thay quần áo rồi lén về nhà.

Trên thực tế, chẳng có ai bàn luận về cậu ta cả, ảnh hưởng của Bạch Niệm Ân trong trường thấp hơn nhiều cậu ta nghĩ nhiều.

Chuyện xảy ra ở khoa Cơ giáp chiến đấu, mọi người cũng không phải là người tuỳ tiện ăn dưa, nói lung tung.

Ăn dưa xong, mọi người nhanh chóng bỏ qua chuyện này.

Bọn họ chỉ nhớ Bạch Cô Cô là bạn đời của Tần Sóc, cả đám đều vây quanh Bạch Cô Cô, chăm chú nghe cậu kể chuyện về Tần Sóc.

Bạch Cô Cô không có gì để nói, cậu cũng không thể bịa chuyện vớ vẩn được QAQ.

Hơn nữa, cậu phải giải thích như thế nào với Tần Sóc đây, quan hệ của hai người đã bị mọi người biết mất rồi.

Tần Sóc chắc chắn sẽ không muốn công khai mối quan hệ của bọn họ, dù sao thì bọn họ cũng đã nói rõ là sau này sẽ ly hôn rồi.

Bạch Cô Cô cúi đầu.

Nấm nhỏ không muốn ly hôn, cậu muốn ở mãi trong phủ Tướng quân thôi. Cậu thích nơi đó, thích ông quản gia, thích căn nhà gỗ ở sân sau.

Thấy tâm trạng của Bạch Cô Cô bỗng nhiên không tốt, mọi người cũng không tiếp tục quấy rầy nữa.

Bạch Cô Cô ngồi trên ghế, gục đầu xuống bàn, nhìn vòng tay trí năng trên cổ tay.

Phải nói chuyện này với Tần Sóc thế nào đây?

Tần Sóc có nghĩ mình cố ý làm vậy không nhỉ?

Có giận không?

Có không cho cậu về nhà nữa không?

Hưm hưm.

Tần Sóc không cho cậu về nhà, cậu sẽ cho Tần Sóc ăn nấm độc luôn.

Bạch Cô Cô do dự hồi lâu, cuối cùng bấm vào thiết bị truyền tin: Tần Sóc, em xin lỗi, quan hệ của chúng ta đã bị mọi người biết rồi.

Trước khi cậu nói hết câu tiếp theo của mình, thì cậu nhận được câu hồi âm từ Tần Sóc: Mối quan hệ gì?

Bạch Cô Cô: “…”

Bạch Cô Cô: Quan hệ bạn đời bị mọi người biết mất rồi, em xin lỗi.

Tần Sóc mỉm cười.

Tần Sóc: Không sao.

Không, không sao?!!

Bạch Cô Cô như được sống lại: Anh không giận hở?

Tần Sóc: Không.

Tần Sóc nghĩ, ai giúp hắn loan tin thì hắn còn phải cảm ơn người đó đấy chứ.

Hắn chỉ ước rằng mối quan hệ của mình với Tiểu Bạch sẽ được mọi người biết, để không còn ai dám ngấp nghé Tiểu Bạch của hắn nữa.

Bạch Cô Cô: Xin lỗi, em thật sự không ngờ nó sẽ thế này. Tất cả đều tại Bạch Niệm Ân và Long Khuyết, hai người họ…

Bạch Cô Cô líu ríu kể hết mọi chuyện cho Tần Sóc.

Vốn dĩ tâm trạng của cậu đang không tốt, nhưng sau khi nói chuyện với Tần Sóc, trong lòng bỗng nhiên bớt khó chịu hơn hẳn.

Bạch Cô Cô: Vậy đó, nhưng em không giận nữa, chắc là Long Khuyết và Bạch Niệm Ân mới giận, hehe.

Tần Sóc: Đừng giận, không đáng đâu.

Hắn sẽ nhanh chóng giải quyết chuyện của Long Khuyết.

Bạch Cô Cô: Hưm hưm, em biết rồi.

Cậu vui vẻ chạm vào chiếc vòng tay trí năng trên cổ tay mình.

Quá tốt rồi, Tần Sóc không giận.

Tần Sóc cũng an ủi cậu.

Hài lòng.

Với lại nấm nhỏ cũng thầm nghĩ, mình cũng rất vui khi nghe mọi người thảo luận về mối quan hệ của mình và Tần Sóc.

Vui quá, muốn cười lớn.

Bạch Cô Cô: Emkhông nói nữa, đến giờ đi học rồi, bye bye. 

Tần Sóc: Tạm biệt.

Bạch Cô Cô tắt vòng tay trí năng, vui vẻ nghe giảng.

Một ngày trôi qua thật nhanh.

Buổi tối, Bạch Cô Cô vui vẻ trở về ký túc xá.

Ký túc xá và tòa nhà dạy học của đại học Hoàng gia cách nhau ít nhất nửa tiếng đi bộ. Một nửa số người đều chọn đi ô tô, nhưng Bạch Cô Cô thích đi bộ hơn.

Cậu chậm rãi bước đi, đột nhiên xuất hiện một bóng người trước mặt.

Bạch Cô Cô ngẩng đầu.

Một người đàn ông cao lớn, nhưng vì ngọn đèn hơi tối nên cậu không nhìn rõ đối phương là ai.

Bạch Cô Cô hỏi: “Xin lỗi, ngài là ai? Có chuyện gì muốn tìm tôi sao?”

Bạch Cô Cô vừa dứt lời, người nọ đã ngẩng đầu lên và tát một cái về phía Bạch Cô Cô.

Bạch Cô Cô: “!”

Với đôi mắt tinh tường và đôi tay nhanh nhẹn, cậu nhanh chóng lách người tránh đòn.

“Bạch Cô Cô, bây giờ mày cứng cánh rồi nhỉ, còn dám tránh tao nữa!”

Đối phương dường như không đánh được Bạch Cô Cô nên thẹn quá hoá giận mà hét lớn với cậu.

Bạch Cô Cô: “…”

Không tránh, chẳng lẽ muốn tôi đứng hứng đòn à?

Bạch Cô Cô cảm thấy đối phương cũng hay ghê.

Cậu lùi lại một bước, không muốn giằng co với đối phương nữa.

Ai ngờ người nọ không chịu buông tha cho cậu: “Bạch Cô Cô, mày dám tránh tao, mày muốn chết à?”

Không tránh anh, tôi muốn chết hay gì.

Tần Sóc nói không cần cậu phải làm gì nữa.

Một số mối quan hệ lộn xộn của nguyên chủ, cậu quyết định giả vờ như không biết.

Được rồi, cậu thật sự không biết.

Bạch Cô Cô nghiêm túc nói: “Tôi thật sự không biết anh. Tôi muốn về ký túc xá. Nếu anh không có chuyện gì thì cho tôi qua.” 

Bạch Cô Cô nói xong thì lập tức muốn đi.

Người nọ dường như hoàn toàn bị chọc giận trước thái độ của Bạch Cô Cô, hắn ta đột nhiên nhào tới, tóm chặt quần áo của Bạch Cô Cô, nói: “Bạch Cô Cô, tao đã nói với mày rồi, đừng bắt nạt Ân Ân, sao này lại bắt nạt Ân Ân?”

“Mày khiến em ấy trở thành đứa con ngoài giá thú, làm hại em ấy không thể đến trường. Vậy mà mày không có lấy một chút áy náy nào.”

“Hôm nay tao sẽ báo thù cho Ân Ân.”

Ân Ân?


Bạch Niệm Ân?

Người này là gì của Bạch Niệm Ân vậy?

Cậu hoàn toàn không biết hắn ta, cũng chẳng có ấn tượng gì.


Rất ghét rồi nha.

Bạch Cô Cô nhăn mặt: “Mau tránh ra, nếu không tôi sẽ không khách khí nữa đâu.”

Đối phương cười giễu.

Hắn ta là Tưởng Thiệu Lâm, con trai của cậu của Bạch Niệm Ân, bình thường hắn ta có mối quan hệ rất tốt với Bạch Niệm Ân, bọn họ cùng nhau bắt nạt Bạch Cô Cô.

Không ngờ Bạch Niệm Ân lại bị Bạch Cô Cô bắt nạt.

Nghe giọng điệu này, hắn ta và Bạch Niệm Ân làm sao có thể nuốt trôi cục tức này?

Với lại dù có đập cái đứa rác rưởi này cũng không ai quan tâm, đứng về phía Bạch Niệm Ân thì bọn họ sẽ được lợi, nếu Bạch Niệm Ân nói lời tốt vào tai Bạch Tướng, gia đình bọn họ có thể nhận được rất nhiều lợi ích.

Tưởng Thiệu Lâm cho rằng Bạch Cô Cô đang nói đùa với mình, hắn ta liền vung nắm đấm tới.

Cái đứa rác rưởi này không có tinh thần lực, chỉ cần một ngón tay là có thể nghiền chết nó.

Hắn ta tràn đầy tự tin, nhưng nào ngờ hắn ta lập tức ngã nhào xuống, lăn lóc trên đất.

Tưởng Thiệu Lâm sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu lên, Bạch Cô Cô đang nhìn hắn ta cười nhạo.

Tưởng Thiệu Lâm đột nhiên thẹn quá hóa giận: “Bạch Cô Cô, tao sẽ không bỏ qua cho mày, dượng cũng sẽ không bỏ qua cho mày.”

Dượng?

Vậy, người này là Tưởng Thiệu Lâm, anh họ của Bạch Niệm Ân?

Cái người chỉ xuất hiện vài lần, chuyên đi chịu tội thay cho Bạch Niệm Ân?

Thật đáng thương.

Trong mắt nấm nhỏ hiện lên chút thương hại, cậu nói: “Anh thảm quá đi.”

Đối phương cho rằng Bạch Cô Cô đang sỉ nhục mình nên càng tức giận hơn. Hắn ta đứng thẳng dậy, giải phóng tinh thần lực và tấn công Bạch Cô Cô.

Lực công kích rất mạnh.

Bạch Cô Cô vô thức chống lại bằng linh lực, tinh thần lực của hai người va chạm kịch liệt.

Sau một tia sáng trắng, Bạch Cô Cô nhìn đối phương nằm trên đất, đau đớn lấy tay che đầu.

Cậu đi tới.

Liếc Tưởng Thiệu Lâm một cái rồi quay đầu bước đi.

Tinh thần lực của Tưởng Thiệu Lâm cũng không cao, chỉ cấp B, đột nhiên bị Bạch Cô Cô công kích, giờ trong đầu hắn ta rất đau đớn.

Nhất là đối với một cậu ấm như hắn ta, chưa từng chịu thiệt, đúng là không thể chịu đựng nổi.

Hắn ta nằm trên mặt đất hồi lâu, cảm giác đau đớn ở sâu trong đầu mới từ từ biến mất.

Hắn ta đứng dậy, quay về ký túc xá.

Bạch Cô Cô về phòng mình.

Cậu lập tức bật thiết bị truyền tin, nói cho Tần Sóc nghe những ồn ào vừa xảy ra.

Cậu và Tần Sóc đã không gặp nhau cả ngày rồi.

Không biết Tần Sóc có nhớ cậu không nhỉ.

Khà khà.

Tưởng Thiệu Lâm nằm trên đất ôm đầu, co quắp như con tôm luộc chín.

Hắn ta phẫn nộ: “Bạch Cô Cô, vậy mà mày dùng tinh thần lực tấn công tao sao?”

Bạch Cô Cô nhìn Tưởng Thiệu Lâm, hoàn toàn không hiểu logic của hắn ta.

Gì mà “vậy mà mày lại tấn công tao”? 

Rõ ràng là Tưởng Thiệu Lâm ra tay trước.

“Bạch Cô Cô, tao chắc chắn sẽ không tha cho mày, mày chờ đó đi.” Mặt mũi đối phương tràn đầy căm thù. Bạch Cô Cô chẳng hiểu ra sao.

Bạch Cô Cô làm mặt quỷ với hắn ta: “Tôi đây sẽ chờ anh, giờ tôi có chuyện đi trước nhé.”

Bạch Cô Cô nhìn hình ảnh của Tần Sóc trên màn hình thiết bị truyền tin, trong lòng vô cùng vui vẻ, líu ríu cáo trạng với Tần Sóc.

Tần Sóc nhìn dáng vẻ sôi nổi của Bạch Cô Cô, hắn thầm nghĩ, giống nấm nhỏ chỗ nào chứ, rõ ràng là một chú chim nhỏ.

Chim nhỏ đáng yêu.

Bạch Cô Cô nói xong, Tần Sóc ra vẻ đồng tình: “Bạch Cô Cô, em làm đúng lắm.”

Bạch Cô Cô nghe lời khen của Tần Sóc thì càng vui hơn.

Thế nhưng cậu vẫn còn chút lo lắng.

“Vậy, có phiền phức gì không ạ?” Bạch Cô Cô nhỏ giọng hỏi.

Tưởng Thiệu Lâm nói sẽ không bỏ qua cho cậu, mà hình như cậu đánh Tưởng Thiệu Lâm rất thê thảm.

Dù nói tiểu quái vật không được chủ động công kích con người, nhưng có thể phản công một cách thông minh.

Mà mức độ phản công vừa rồi của cậu hình như là khá lớn.

Tưởng Thiệu Lâm thật sự quá yếu.

Linh khí của cậu chỉ vô thức chống lại đòn tấn công của Tưởng Thiệu Lâm rồi đánh trả, Tưởng Thiệu Lâm lại không đỡ được.

Bạch Cô Cô lẩm bẩm một mình.

Tần Sóc nhìn cậu rất thú vị, đợi Bạch Cô Cô nói xong mới cười nói: “Tiểu Bạch, không sao đâu, chức vị của cha Tưởng Thiệu Lâm không cao bằng tôi, không phải sợ hắn ta gây khó dễ.”

Từ trước tới nay Tần Sóc luôn không quen với vẻ ngoài nịnh nọt của mấy chính trị gia, đơn giản là hắn có chức vụ cao, với lại hắn luôn ở trong quân doanh, có quan hệ rạch ròi với các công chức và chính trị gia, không giao thiệp với nhau nhiều.

Thế nhưng đó không có nghĩa là hắn sợ những chính trị gia kia.

Tần Sóc vừa dứt lời liền thu hoạch một fanboy nấm nhỏ.

Bạch Cô Cô chống má, cậu nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tần Sóc, đôi mắt long lanh nói: “Tần Sóc, anh quá là lợi hại luôn!”

Nấm nhỏ cảm thấy hoàn toàn yên tâm.

-Hết chương 26-