Hạ Tử Phi cùng Lưu Ny Ức về, buổi tối không đi xã giao sẽ gọi cô đến căn hộ Ôn Hi Thừa cùng nhau nấu cơm, như vậy có đôi khi buổi sáng cô sẽ cùng Ôn Hi Thừa cùng nhau đến công ty, mà buổi tối cùng rời đi, tránh không được có một ít lời ong tiếng ve, cũng may trước đây cô thẳng thắn nói với Tống Dĩnh chuyện cùng Ôn Hi Thừa là bạn học thời đại học, mà Tống Dĩnh chính là cái loa nhỏ, cho nên rất nhanh mọi người trong công ty cũng biết hoàng tử vạn người mê cùng cô ni ngoan ngoãn là cô có tư giao rất tốt.

Cứ khoảng 1 tiếng đồng hồ, thì có 10 nữ đồng sự uyển chuyển tiến về phía cô biểu đạt thỉnh cầu muốn cùng Ôn Hi Thừa đi ăn tối, cô đều rất sảng khoái đồng ý, sau đó trực tiếp đem tên các nàng ghi vào quyển sổ ghi chép riêng sau đó đưa xuống cho Ôn Hi Thừa xem xét.

Anh ngay từ đầu lại còn phát biểu sẽ không tiếp nhận xử lý những vụ như thế này, càng về sau liền trực tiếp cảnh cáo cô: nếu em còn đưa cho anh những thứ như này, anh liền cho em biết như thế nào gọi là xui xẻo!

Cô cân nhắc một chút, nghĩ ra một cái sách lược vẹn toàn, trong công ty phát tán một tin tức không tính là lời đồn, đó chính là: Ôn Hi Thừa có vị hôn thê, là tại Mĩ! Sau đó lại thêm mắm thêm muối hít hà một phen, nói cô gái kia cỡ nào xinh đẹp cỡ nào có tiền các loại, sau đó tai của cô căn bản thanh tịnh rất nhiều.

Mỗi ngày Ôn Hi Thừa liền trở thành đối tượng chủ yếu được bàn luận đến của nghành bát quái, đối với vị hôn thê thần bí của anh suy đoán cũng là đạt đến tất cả cái gì không hợp thói thường, thậm chí còn có người nói vị hôn thê đó thật ra là con gái của tổng giám đốc công ty ở Mĩ, nếu không làm sao vừa mới tiến công ty đã an vị lên chức quản lý thiết kế .

Nghe nhầm đồn bậy đáng sợ đến cỡ nào cô xem như chân chính thấy được, lúc tan việc, tất cả mọi người sau khi rời đi Ôn Hi Thừa vẫn ở trong phòng xử lý tài liệu, vốn là cô đã làm xong việc có ý định chịu đòn nhận tội, nhưng nhìn đến sắc mặt tái nhợt mờ mịt thất thần của anh, nụ cười của cô cứng xuống.

“Làm sao vậy? Không thoải mái?” cô sau khi ngồi xuống lo lắng hỏi anh.

Ôn Hi Thừa ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô một hồi lâu mới đưa cảm xúc che dấu xuống đáy mắt hồi lâu trên mặt xuất hiện dáng vẻ tươi cười quen thuộc.

Anh tắt máy vi tính đứng dậy, đem quần áo tây vắt trên cánh tay nhìn cô, nói: “Nhìn xem em đã làm chuyện tốt gì, em nói làm sao bây giờ đây?”

Cô ngửa đầu nhìn chằm chằm ánh mắt của anh trong chốc lát, sau đó đứng lên, cười hì hì có chút nịnh nọt nói: “Thỉnh mời anh ăn lẩu!”

Anh cũng cười, trong mắt tràn đầy sủng nịch, tại trên đầu cô lung tung xoa nhẹ một trận, nói: “Đi siêu thị!”

Cô bi ai gật đầu,tiền tiền lại bay đi a, theo anh đi ra văn phòng, lại có cảm giác rất kỳ quái, không thể nói thật xấu, chẳng qua là cảm thấy anh mới vừa nóng lòng che dấu cảm xúc không phải như lúc trước là thương tâm hay cô đơn mà cô quen thuộc, hình như là một loại đối với tương lai mê man mịt mờ cùng hoang mang, tóm lại cô nhìn không hiểu.

sang tháng 11, thời tiết dần dần trở nên lạnh, Ôn Hi Thừa từ nhỏ cơ thể đã không bao giờ ấm, cô biết rõ anh sợ lạnh, liền mua cho anh một cái máy sưởi, bật máy sưởi đủ ấm cô mới đi qua, anh đang cầm chén nước nhìn chằm chằm vào màn ảnh máy vi tính đến ngẩn người, cũng không biết có phải cảm giác của cô sai lầm hay không, giống như từ sau khi có lời đồn kia anh lại luôn lộ ra cái dạng này.

Cô gõ cửa, đi vào, “Hôm nay không vội sao? rảnh rỗi sinh ngẩn người.”

Anh cười cười đứng dậy đem cửa chớp khép lại, “Lại có vụ?”

Cô lắc đầu đem túi nhiệt đưa cho anh, “vừa vặn làm ấm tay.”

Ôn Hi Thừa đỡ lấy sau đó, hai tay ôm thật chặt, mím môi nhìn cô cười, lông mi nhẹ nhàng lay động, sáng ngời ra một mảnh ôn nhu.

Cô cười cười đứng lên, “Anh đang bận, em đi, buổi tối em muốn tăng ca, không cần chờ em.”

Anh gật đầu, cụp mắt xuống nhẹ nhàng gọi cô: “Hạ Thiên.”

Cô nhìn sang, “Ừm?”

Anh ngửa đầu nhìn cô, không nói chuyện, chỉ là khẽ mỉm cười, ánh mắt ôn nhu mà sủng nịch, anh nhìn sâu vào mắt cô chăm chú cho trong lòng của cô dần dần nổi lên rung động, cô cúi đầu che dấu, nói: “Rốt cuộc có chuyện gì?”

Anh tiếp tục cười khẽ, lắc đầu, “Không có gì, cảm ơn em.”

Cô không nói chuyện, ngăn trở đáy mắt chua xót trầm thấp lên tiếng mở cửa rời đi, trở lại văn phòng, đối mặt với máy tính ngây người một hồi lâu trước mắt mới khôi phục thanh tỉnh, có lẽ là mùa đông muốn tới rồi, con người cảm tình cũng trở nên dị thường yếu ớt.

Mùa đông năm nay, những bằng hữu thân nhất của cô đều đang ở tại thành phố này, cô nghĩ nhất định sẽ là một mùa đông ấm áp!

Cuối tháng 11, công ty chuẩn bị cạnh tranh với một xí nghiệp đứng trong top 500 xí nghiệp phát triển mạnh nhất thế giới, tại khu Thượng Hải đang quy hoạch đầu tư kiến thiết hàng loạt các nhà xưởng, hạng mục này đã lấy được sự chú ý cao của thị trưởng chính phủ thành phố Thượng Hải, sơ bộ dự tính hạng mục này khoảng 10 tỷ, Phùng Tô Xuyên nói với cô từ khi công ty thành lập tới nay đây là hạng mục lớn nhất mà công ty tham gia, hơn nữa bởi vì danh dự xí nghiệp trên thị trường quốc tế được hưởng rất cao, nếu như công ty có thể nhận được hạng mục này, có thể tại thị trường Âu Châu khai hỏa nổi tiếng, quan trọng nhất là chức nghiệp của mỗi người cùng kiếp sống sẽ sang một tầm cao mới!

Nhìn ra được, Phùng Tô Xuyên rất xem trọng hạng mục này, tại lây hắn, công tác của cô nhiệt tình cũng là trước nay chưa có tăng vọt, bởi vì chi nhánh công ty Thượng Hải có bộ phận thiết kế độc lập, cho nên Ôn Hi Thừa cũng không có tham dự hạng mục này.

Vòng thứ nhất trả giá Top 10, Phùng Tô Xuyên cho cô biết muốn đi Thượng Hải cùng hạng mục công trình sư bộ sắp đặt thiết kế chạm trán, bắt tay chuẩn bị thương vụ.

Bởi vì thời gian cấp bách, xế chiều hôm đó Phùng Tô Xuyên liền chở cô trở lại căn hộ thu dọn đồ đạc, cô cũng không kịp gọi cho Ôn Hi Thừa thông báo, chỉ là trên đường tranh thủ nhắn cho anh cái tin, thời điểm anh gọi điện thoại tới có vẻ có chút kinh ngạc, dặn dò cô một đống lớn mới cúp điện thoại.

Cô quay đầu chống lại ánh mắt mang theo ý trêu chọc của Phùng Tô Xuyên, cảm thấy có chút xấu hổ.

“Xem ra 2 người chung đụng không tồi.” Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, cười nói, ánh mắt bình tĩnh không có sóng, cô đoán không ra tâm tình thật sự của hắn.

Cô nghiêng đầu nghĩ nghĩ trả lời hắn một chữ “Ừm.”

Phùng Tô Xuyên quay đầu hừ lạnh một tiếng: “Qua sông đoạn cầu, hửm?”

Cô đầu đầy hắc tuyến, gãi gãi tóc, nói: “Lão đại, anh có biết hay không mỗi lần đoán tâm tư của anh em muốn chết bao nhiêu tế bào não, em vốn là không thể nào thông minh, anh lại lần nữa như vậy chọc em chơi, đem em chơi choáng váng, anh liền mất đi một trợ thủ tài giỏi rồi!”

Phùng Tô Xuyên thần sắc hòa hoãn một ít, không có lại tiếp tục chủ đề vừa rồi, “Thượng Hải hạng mục này có tầm quan trọng ra sao anh cũng không muốn nói nhiều, lượng công việc rất lớn, em không chỉ phải thuộc tài liệu, thiết bị, còn phải hiểu rõ cả hệ thống, rất nhiều yêu cầu về kỹ thuật anh trước đều chưa từng nghe qua, thời gian 10 ngày gấp vô cùng, em làm tốt công việc ăn uống ngủ nghỉ.”

Cô quệt mồm điều chỉnh thử chỗ tựa lưng, tìm được tư thế thoải mái, nhìn hắn nói: “Việc này anh cứ yên tâm đi, mấy năm này đi theo anh không có làm cái khác, lại luộc suốt đêm rồi, hiện tại em trước ngủ một lát, nghỉ ngơi dưỡng sức, sau khi tỉnh lại bán mạng cho anh!”

Nói xong cô liền nhắm mắt lại, cô cho là hắn sẽ cười nhạo phản bác hoặc là trực tiếp thưởng cho cô một cái cốc đầu, nhưng chỉ là nghe được một tiếng thở dài rất nhỏ.

Cô sửng sốt một chút, dụi nhẹ rồi mở mắt ra nhìn về phía bên cạnh, cửa xe mở ra mà người đàn ông kia cũng không có quay đầu.

Qua một hồi lâu, tại lúc cô cho rằng mới vừa là mình nghe nhầm, đang chuẩn bị tiếp tục nhắm mắt lại, nghe được hắn trầm thấp thanh âm có chút cảm khái: “Mấy năm này, em thật sự giúp anh không ít việc, anh hình như chưa từng có cảm ơn em, Hạ Thiên, cảm ơn em!”

Cô lên tiếng lấy tay vuốt tóc vành mắt đỏ lên, thiệt là, thế này là thế nào, không phải là mùa đông sắp tới sao? Mọi người sao lại…? Khiến cho cô như một cô gái nhỏ đa sầu đa cảm, cảm động cứ liên tiếp đến, thật muốn đoản mệnh!

Tới Thượng Hải, đem hành lý tới nhà khách rồi phải đi tới công ty ngay, buổi tối suốt đêm họp thảo luận, lúc kết thúc đã sắp rạng sáng, từ công ty đi ra, cả 2 đi bộ trở lại nhà khách, dù sao cũng là cuối mùa thu rồi, ban đêm gió thổi vào người lạnh buốt , Phùng Tô Xuyên nhìn cô cái mũi khẽ nhăn, cười cởi áo khoác xuống.

Cô cũng không chối từ, tiếp nhận mặc lên người, chẳng qua là thời điểm khi nhiệt độ cơ thể cùng nhàn nhạt mùi thơm của hắn đem cô vây quanh, mới phát giác được thoáng có chút không ổn, nhưng nhìn hắn vẻ mặt bình tĩnh, cũng không có gì.

Trên đường đi cơ hồ không có nói chuyện với nhau, Phùng Tô Xuyên trực tiếp nhẹ nhàng nhíu mày, cô nhìn hắn phỏng chừng hắn nhất định suy nghĩ đến việc trả giá cho hạng mục, liền không có mở miệng quấy rầy.

Đến khách sạn, Phùng Tô Xuyên đột nhiên dừng bước, hướng bốn phía nhìn nhìn, sau đó nói với cô: “Chờ anh với.”

Cô bọc lấy áo khoác của hắn, có chút hoang mang gật đầu.

Hắn cười cười, quay người đi về hướng đường cái đối diện, vào một siêu thị tiện lợi, qua thêm vài phút đồng hồ lúc đi ra một tay bưng một cái cốc giấy, một tay cầm một ly trà sữa.

Đi đến trước mặt của cô, hắn đem cốc giấy đưa cho cô, “Đói bụng không? Quá muộn, cái gì cũng không còn, em ăn tạm chút gì đi.”

Cô cúi đầu tiếp nhận cốc giấy nhẹ nói: “Cảm ơn.”

“Đến đại sảnh ăn nữa, bên ngoài gió lớn.” Thanh âm của hắn nhu nhu, lộ ra sủng nịch.

Cô không nói chuyện, hai tay cầm cốc giấy theo hắn đi vào đại sảnh.

Cô không dám ngẩng đầu, sợ nhìn đến ánh mắt của hắn, nhưng là tâm cảm động lại là thật sự rõ ràng tồn tại, kỳ thật Phùng Tô Xuyên vẫn luôn là một quản lý kinh doanh rất cẩn thận, dù không có ở cùng nhau như lúc trước, gặp tăng ca và vân vân, hắn đều tự mình đi ra ngoài mua bữa ăn khuya cho cô, cô nhớ được thời điểm lần đầu tiên ăn Quan Đông (cũng không rõ là món gì nữa), trên mặt của hắn tràn đầy ghét bỏ, nói là đồ ăn xào khô không tốt cho sức khỏe, về sau sẽ không thử lại.

Cô biết rõ chỗ làm việc trên có một loại trả giá gọi cảm tình đầu tư, một ít quản lý kinh doanh cao cấp đối với cấp dưới đều phi thường tốt , bọn họ không chỉ có muốn cho khách mời bội phục, kính nể họ, còn muốn cấp dưới đối với họ tràn ngập cảm kích, như vậy mới có thể đảm bảo được địa vị của họ không bị tổn hại, nhưng là mỗi lần Phùng Tô Xuyên đối với cô biểu hiện ra quan tâm, cô cũng không muốn đi nghĩ tới phương diện này, cô thà rằng cho là hắn đem cô coi như bằng hữu, là phát ra từ thật lòng rất tốt với cô, mà cô sớm đã đưa hắn coi là tri kỷ, đối với hắn tràn ngập tin cậy, ở trên công tác tuyệt sẽ không phản bội!

Tới cửa phòng, cô đem cốc giấy ném vào thùng rác, cởi áo khoác đưa cho Phùng Tô Xuyên.

Hắn tiếp nhận vắt trên cánh tay, đưa trà sữa trong tay cho cô, “Sớm một chút nghỉ ngơi, ngày mai anh gọi điện thoại nhắc em rời giường, ngủ ngon!”

Cô gật đầu, quay người mở cửa, nhìn hắn còn đứng ở cửa đối diện, mím môi nghĩ nghĩ, nói: “Lão đại, anh đối với em tốt như vậy, em nhất định sẽ báo đáp anh!”

Phùng Tô Xuyên bất đắc dĩ cười cười, mang trên mặt uể oải, hướng cô khoát khoát tay mở cửa vào gian phòng, chờ hắn đóng cửa phòng, nụ cười trên mặt chậm rãi biến mất.

Hắn đối với cô tốt như vậy, có thể bởi vì cô là bạn gái trước hay không?

Nếu như thế, cô có thể lấy cái gì báo đáp hắn đây?