Bạch Cô Cô chột dạ sờ sờ bụng mình.

Hắn hỏi tiếp: "Sao, làm sao vậy?"
Nếu như cậu vẫn là nấm nhỏ, cậu có thể lấy nguyên vẹn thuốc ra khỏi cơ thể.
Nhưng bây giờ, cậu không phải nấm nhỏ, cậu đã thành người rồi, không có linh khí nên cậu không làm được.
Bạch Cô Cô phồng nửa má, nói thầm trong lòng.
Tần Sóc lắc đầu: "Không có việc gì, cảm ơn em đã nói cho tôi biết."
Thiếu niên đơn thuần cười cười với hắn.
Tần Sóc biết chắc hẳn là đối phương không biết công hiệu của loại thuốc này, lại bị nhị hoàng tử lợi dụng để hạ độc hắn.
Thiếu niên không hoàn thành nhiệm vụ mà còn nói chuyện này cho hắn, nhị hoàng tử chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cậu.
Hắn phải bảo vệ đối phương thật tốt.
Tần Sóc bỏ bình nhỏ vào trong túi, nói với Bạch Cô Cô: "Cảm ơn em đã thẳng thắn với tôi, hết thảy đối với tôi đều rất quan trọng."
"Ngài gọi em Tiểu Bạch là được rồi ạ", Bạch Cô Cô lập tức nói.
Tiểu Bạch?
Giống như kêu vật cưng nhỏ ấy hả.
Tần Sóc nhìn khuôn mặt trắng nõn của đối phương, gật đầu đồng ý: "Tiểu Bạch, em yên tâm, tôi sẽ bảo vệ em thật tốt."  .
Tần Sóc nghĩ, thiếu niên cũng không cam tâm tình nguyện gả cho hắn, là mình làm đối phương bị liên lụy.

"Bạch...!Bạch Cô Cô..."

Hắn không thể làm liên lụy đối phương cả đời được.
"Cho nên, em cứ yên tâm ở đây trước, tôi sẽ bảo vệ an toàn của em thật tốt."
Nghe đến đây, Bạch Cô Cô thở phào nhẹ nhõm.
Cậu tạm thời đã an toàn, yeah.
Tần Sóc tiếp tục giải thích: "Bệ hạ đột nhiên chỉ hôn, tạm thời tôi không có cách nào khước từ, nhưng mà em yên tâm, cho tôi chút thời gian, tôi nhất định sẽ xử lý tốt mọi chuyện, trả lại tự do cho em."

Tự do của cậu?
Là...!Ly hôn?
Còn có kinh hỉ này nữa hả?
Ánh mắt của thiếu niên sáng lên từng chút.
Cậu nhìn biểu cảm của Tần Sóc, nghĩ thầm, thật ra không ly hôn cũng được.
Nhưng có thể tự do tất nhiên là tốt hơn rồi.
Bạch Cô Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi, cảm ơn Tần tướng quân."

Đối phương ngoan quá.
Tần Sóc nói: "Vậy em nghỉ ngơi sớm đi, tôi còn có chút chuyện phải xử lý, không cần chờ tôi đâu."
Bạch Cô Cô gật đầu.
Cậu có hơi mệt mỏi thật, muốn nằm xuống.

Nhưng cậu đang mặc trang phục cưới đẹp đẽ, không biết nói sao, cậu lại muốn nhìn thấy Tần Sóc đẹp trai.
Tần Sóc xoay người rời đi, đến phòng bên cạnh thay bộ quần áo khác, mượn bóng đêm vội vàng rời đi.
Bạch Cô Cô ngáp một cái, cởi tây trang màu đỏ trên người, mở chiếc vali nhỏ trong góc.
Cái vali nhỏ tồi tàn này trông giống như hành lý của nguyên chủ.
Bạch Cô Cô mở ra, thứ gì đó trong vali bật ra.
Bạch Cô Cô: "..."
Vali nhỏ này nhét bao nhiêu thứ vậy chứ?
Bạch Cô Cô tìm đồ ngủ màu trắng mặc vào, lấy ra một bộ quần áo mặc cho ngày mai, sau đó lại kéo vali lại.
Trong vali còn có trí não.
Bạch Cô Cô biết cái này dùng để kết nối, giống như máy tính hay điện thoại di động ở thời đại của bọn họ.
Nhưng trí não của nguyên chủ, chỉ có đồ ngốc mới tiếp tục sử dụng thôi.
Nói không chừng bên trong có máy định vị, máy nghe lén lung tung nào đó cũng nên.
Nấm nhỏ có trí não cũng không dùng được.
Bạch Cô Cô lại nhét trí nào vào vali lần nữa.
Nhân tiện, cậu cũng tháo vòng tay trí năng trên tay mình, cất luôn vào trong vali.
Bạch Cô Cô chạy vào phòng tắm tắm rửa.
Bạch Cô Cô nghĩ mình có thể thao tác mấy thiết bị công nghệ cao này không, lúc tắm rửa cậu cứ do dự có hay không mãi, lại nghĩ, sớm muộn gì cũng phải học những thứ này thôi.
Không ngờ, thiết bị trí năng cảm ứng được có người bước vào, tự động mở khóa.
Wow, thế giới tương lai này quá tốt, quá tiện nghi luôn.
Bạch Cô Cô được người máy phục vụ thoải mái tắm rửa, chui mình vào ổ chăn, đi ngủ.
Cậu mơ về cái ngày mà thần thức của mình lần đầu tiên được mở ra.
Một con rồng vàng lớn lao lên bầu trời, cả trái đất đều được chiếu sáng bởi ánh sáng màu vàng.
Cậu có được một giọt máu của Thần Long, có thể tu luyện thành tiểu yêu quái.
Cũng không biết rồng lớn kia bây giờ ra sao nữa.
...
Tần Sóc thay quần áo, tới căn cứ huấn luyện ở sân sau.
Nơi này là sân huấn luyện riêng của hắn, chỉ có thể vào bằng cách quét học sinh của hắn.
Tầng một của căn cứ huấn luyện, có chuyên gia tinh thần lực đang nghiên cứu vấn đề tinh thần lực của Tần Sóc.

Tần Sóc là người đầu tiên được kiểm tra tinh thần lực vì là người cấp SS, đó cũng là một trong những lý do tại sao hắn khiến nhiều người phải kiêng kỵ mình như vậy.
Trên thực tế, tinh thần lực của hắn còn đang tiếp tục tăng lên.
Thậm chí, mơ hồ có khuynh hướng đột phá tinh thần lực thức hải.

Hắn đã từng có mấy lần tinh thần lực bạo động, tất cả đều dựa vào người trong phòng nghiên cứu này.
Tần Sóc gõ cửa, đối phương vẫn đang ở trên đài thí nghiệm của phòng thí nghiệm.
Người nọ tên là Tống Tử Ngộ, người từng là chuyên gia tinh thần lực nổi tiếng nhất đế quốc, nhưng sau đó bị người ta hãm lại và bị đày đến Hoang Tinh.

Tần Sóc dẫn quân đi ngang qua Hoang Tinh, gặp Tống Tử Ngộ đang hấp hối, cứu anh ta một mạng và đưa anh ta rời khỏi Hoang Tinh.
Sau này, tinh thần lực của Tần Sóc bạo động, là Tống Tử Ngộ đã giúp hắn áp chế tinh thần lực, tiếp đó, Tống Tử Ngộ chuyên môn trốn ở trong phòng huấn luyện của Tần Sóc để nghiên cứu tinh thần lực siêu cường của Tần Sóc.
Bị đày đến Hoang Tinh, mặc nhiên chỉ có chết.
Không ai biết Tống Tử Ngộ còn sống.
Tần Sóc vừa đến, Tống Tử Ngộ liền cười híp hỏi: "Thế nào rồi, đại tướng quân, đối tượng tân hôn có thỏa mãn không? Người mới kết hôn còn có thời gian tới gặp tôi ha?"
Anh ta chỉ muốn ghẹo chút, không ngờ Tần Sóc lại đáp lại.
Không ngờ Tần Sóc lại nghĩ đến dáng vẻ của thiếu niên, hắn gật đầu, trên mặt lộ ra nụ cười: "Em ấy rất tốt."
Tống Tử Ngộ: "..."
Chết tiệt, trả lời thật luôn kìa.
Nhìn biểu cảm của lão Tần, không quá thích hợp nhỉ?
Chắc chắn là có chuyện gì đó!
Tống Tử Ngộ cà lơ phất phơ tiếp tục hỏi: "Nếu đã rất hài lòng, sao không ở cùng người ta đi, chạy tới chỗ ông già cô đơn như tôi làm chi?"
"Không phải là cậu bị đối phương ruồng bỏ đấy chứ?"
Tần Sóc: "..."
Tần Sóc không trả lời vấn đề của anh ta, hắn đã quen với Tống Tử Ngộ miệng lưỡi như xe lửa chạy*.
* Nguyên văn "满嘴跑火车": để chỉ một người đặc biệt hiểu biết và có kỹ năng ăn nói; có thể biến đen thành trắng,...!
Tần Sóc lấy bình thuốc kia trong túi ra, đưa cho Tống Tử Ngộ: "Cái này là Tiểu Bạch đưa cho tôi, là nhị hoàng tử đưa cho Tiểu Bạch, để Tiểu Bạch hạ độc tôi."
"Tiểu Bạch?"
Tống Tử Ngộ lập tức bắt được trọng điểm: "Lão Tần, Tiểu Bạch là ai vậy?"
Tần Sóc: "..."
Tần Sóc hơi ngượng ngùng: "Thiếu gia nhà họ Bạch."
Tống Tử Ngộ cười: "Tiểu Bạch, gọi thân mật quá ha, chậc chậc chậc."
Thật ra anh ta rất tò mò, thiếu gia nhà họ Bạch là dạng người nào, lại có thể làm cho khối sắt già này dịu dàng đến vậy?

Chẳng lẽ, hoàng quý phi thật sự làm chuyện tốt sao? Lão Tần và thiếu gia nhà họ Bạch thật sự tâm đầu ý hợp?
Tần Sóc nhìn vẻ mặt thiếu đánh của đối phương, lạnh lùng nói: "Tôi đến để cho cậu xem thuốc."
Được rồi.
Vẫn là một cục sắt.
Tống Tử Ngộ mở bình nhỏ ra, ngửi thử bên trong.
"Cỏ phượng hoàng, một loại thuốc được tạo ra để gây bạo động tinh thần lực, đó là một loại thuốc không thể mua được bằng tiền.

Nhị hoàng tử rất quyết tuyệt, rốt cuộc thì cậu đắc tội với nhị hoàng tử thế nào, làm người ta phải giết cậu?"
Tần Sóc ngạc nhiên, sau đó lắc đầu: "Không biết."
Cỏ phượng hoàng, hắn ngửi chút hương vị này, trong đầu liền có cảm giác như có từng đợt sóng lớn đang cuồn cuộn.

Nếu ăn phải nó, không dám tưởng tượng đến hậu quả.
Tần Sóc thở dài.
Thật ra, sự thù địch của nhị hoàng tử đối với hắn bắt đầu từ khi hắn còn đi học.
Khi đó, nhị hoàng tử chỉ vì đố kỵ với tinh thần lực cao hơn gã, cho nên về sau khi ở trường, hắn luôn cố gắng che giấu thực lực của mình.
Sau khi tốt nghiệp, hắn đến Hoang Tinh.
Cho đến khi...!Hắn trở lại thủ đô, và được trao quân hàm thiếu tướng.
Nhị hoàng tử, ngay cả thủ tướng cũng bắt đầu có lòng thù địch với hắn.
Không phải hắn không hiểu chuyện chính trị.
Tam hoàng tử nắm giữ một nửa binh quyền đế quốc, bè đảng của nhị hoàng tử luôn muốn nhét người của mình vào quân bộ.

Sự xuất hiện của hắn đã bổ sung vào vị trí tướng quân, phía của nhị hoàng tử mất đi cơ hội, đương nhiên sẽ ôm hận với hắn.
Chẳng qua là, hắn không ngờ nhị hoàng tử thật sự muốn giết mình.
Nhưng, rốt cuộc là vì sao?
Hắn chỉ là một dân nghèo lớn lên ở khu E.
Tại sao nhị hoàng tử lại oán hận hắn đến vậy?
Trước đây hắn chưa từng đứng trong hàng ngũ, nhưng bây giờ, hắn phải lựa chọn giữa nhị hoàng tử và tam hoàng tử sao?
Suy cho cùng, Tần Sóc hắn không chỉ đại diện cho bản thân, mà còn đại biểu cho tất cả những người anh em cùng vào sinh ra tử phía sau hắn.
Còn cả ân sư của hắn, Nguyên Soái Trương lão.
Họ đã gắn bó với nhau suốt thời gian qua, một người tổn hại thì tất cả đều tổn hại.
Tần Sóc nhìn chiếc bình nhỏ.
Nếu thuốc trong bình vẫn còn, có lẽ hắn còn có thể lấy đây làm căn cứ để thỉnh cầu bệ hạ giải thích.
Nhưng mà—
Quên đi, không có nhưng mà, đáng lẽ ra hắn không nên làm liên lụy đến Tiểu Bạch.

Huống chi, nhị hoàng tử là con ruột của bệ hạ, chỉ dựa vào một bình thuốc nho nhỏ, làm sao bệ hạ sẽ trừng phạt nhị hoàng tử vì hắn?
Chỉ sợ sẽ khiến thủ đoạn của nhị hoàng tử càng thêm cực đoan hơn thôi.
Tần Sóc đau đầu, day day huyệt thái dương.

Tống Tử Ngộ vội vàng lấy một liều thuốc cho Tần Sóc để xoa dịu tinh thần lực.
"Vậy tiếp theo cậu định làm gì?"
"Không biết tên nhóc cậu là may mắn hay là xui xẻo nữa, một bên thì được bệ hạ tin cậy, một bên lại bị nhị hoàng tử ghi hận."
Tinh thần lực trong đầu của Tần Sóc từ từ dịu xuống.
Hắn ngồi trên ghế, suy nghĩ một chút nói: "Nếu đã như vậy, để nhị hoàng tử được toại nguyện đi."
Nói xong hắn đi vào trong gian phòng nghỉ của phòng nghiên cứu, nằm ngủ.
Không quan tâm đến hoàn cảnh mà mình đang nghỉ ngơi.
Tống Tử Ngộ thở dài.
Tần Sóc có thể ngủ, nhưng hắn, đáng tiếc là không ngủ được, đối với thí nghiệm của mình, hắn muốn ngồi với số liệu.
Tần Sóc tắm rửa qua loa một chút, nằm trên giường nhỏ trong phòng nghiên cứu, tắt đèn.
Cả căn phòng hoàn toàn bị bóng tối bao trùm.
Tần Sóc rất quen thuộc với cảm giác này, hắn lặng lẽ mở mắt, nhìn bóng tối trước mắt, trong lòng chợt nghĩ đến nhóc con kia.
Thiếu niên đó.
Nghe nói mới mười tám tuổi.
Sẽ sợ hãi sao?
Dù sao trông thiếu niên kia vừa ngoan vừa nhát.
Tần Sóc nhắm mắt lại, một chút tinh thần lực lặng lẽ đi ra, sau đó bay tới trong phòng thiếu niên.
Tiếp đó, Tần Sóc nhìn thấy thiếu niên đang ngủ say.
Cậu ngủ rất say, nằm úp sấp trên giường, hai tay ôm chăn bông, ôm chặt nó vào ngực.
Thiếu niên nhắm mắt, dường như đang ngủ rất ngon và an ổn.
Hẳn là không bị hoảng sợ gì.

Tần Sóc yên lòng, lặng lẽ thu tinh thần lực lại.
Tinh thần lực dường như bị cái gì đó cầm chân, một hồi vẫn chưa trở lại, vờn quanh bên người thiếu niên, hình như còn rất vui vẻ.
Tần Sóc: "..."
Tinh thần lực của hắn sao đùa giỡn lưu manh quá vậy?
Nói như vậy, chỉ những đôi có tinh thần lực đặc biệt tương thích thì tinh thần lực mới lưu luyến nhau.
Hôm nay hắn và thiếu niên mới gặp nhau lần đầu, hơn nữa hắn biết, thiếu niên Bạch Cô Cô kia vốn không hề có tinh thần lực.
Tinh thần lực của hắn chạy đến bên cạnh người ta dây dưa cái gì vậy chứ?
Cũng may đêm tối, không có ai nhìn thấy vẻ mặt mất tự nhiên của Tần Sóc, cũng không có người nào nhìn thấy cỗ tinh thần lực kia hóa thành rồng vàng nhỏ, quanh quẩn bên Bạch Cô Cô, Tần Sóc phải tốn không ít sức lực mới thu được tinh thần lực về.
Tinh thần lực trong đầu dường như vẫn chưa phục, lại muốn thoát ra khỏi cơ thể hắn.
Tần Sóc: "..."
-Hết chương 2-
—-------------------
Nổ thay lời anh Tần nói ????
Tần Sóc: "Tinh thần lực của tui nó mê muội chứ khum phải tui à nha (o_O)".