Xuyên Qua Thời Không Đến Yêu Anh

Chương 2: 2: Bước Đầu Thay Đổi Kết Cục




A! Sao cô xui xẻo vậy chứ? Tự dưng xuyên vào quyển tiểu thuyết bánh bèo này, còn thành nữ phụ chết thảm.
Phải thoát khỏi kết cục bi thảm của nữ phụ mới được.

Tên tra nam chết tiệt này, nếu được...!cô phải thay nữ phụ cho hắn và ả nữ chính trà xanh kia một trận mới được! Tức chết mà!
Nhưng cô phải giúp nguyên thân và gia đình cô ấy vượt qua khó khăn này.

Những chuyện còn lại tính sau vậy.

Nhìn tình cảnh trước mắt chắc là cô xuyên đến lúc sau khi hắn ta lấy hình cô cùng tên đàn ông kia ép cô ra tòa ly hôn.
Nghĩ xong, cô dùng ánh mắt sắc bén bắn lên người tên tra nam Quý Tử Khiêm, mặt không cảm xúc nói:
"Ly hôn thì ly hôn gấp gì chứ, đợi lát tôi đi cùng anh".
Cô thầm nghĩ ăn trước đã, ăn rồi mới có sức ngược tra.
Đi xuống lầu, theo ký ức nguyên thân mà biết đường đi vào phòng bếp, người hầu đã dọn đồ ăn sáng lên sẵn rồi.

Trên bàn để hai phần ăn sáng kiểu tây còn hơi bốc khói.
Cô cầm dao nĩa cắt miếng trứng và xúc xích cho vào miệng, cắn miếng bánh mì sandwich tươi.


Cô từ tốn ăn bữa sáng của mình, tên Quý tra nam kia cũng xuống ngồi đối diện ăn sáng.

Hắn ta dùng ánh mắt tìm tòi cùng chán ghét khẽ nhìn cô, cô cảm nhận được ánh mắt của hắn cô ngước mắt lên trừng lại, nhìn gì mà nhìn!
Ăn xong cô cầm ly sữa uống vài ngụm, tao nhã lau miệng, đứng lên đi về phòng.
Cô vào phòng thay đồ mở tủ quần áo ra.

Ôi mẫu thân ơi! Cái thể loại gì đây? sao toàn là mấy phong cách bánh bèo thùy mị bồng bềnh không vậy? Cô lướt ngón tay qua hết chỗ quần áo, rồi dừng lại ở một bộ váy đen bó sát hở một bên vai trái.

Cô lấy xuống thay bộ váy đó vào.

Bộ váy làm lộ ra làn da trắng nõn mê người, xương quai xanh tinh tế, cùng hình xăm chú hồ ly nhỏ vừa quyến rũ vừa đáng yêu.
Cô không trang điểm mặt, chỉ thoa một lớp son đỏ lên đôi môi căng mọng như quả đào mật khiến người ta chỉ muốn nếm thử.

Nhìn gương mặt phấn điêu ngọc trác trong gương Mộc Tâm trầm trồ.
Aiz! Một mỹ nhân nha, đúng là Quý tra nam mắt mù rồi không biết hưởng thức.

Mặc dù trước khi xuyên không thì nhan sắc của nàng cũng được xếp vào hàng ngũ mỹ nhân nhưng vẻ đẹp khác hẳn Mộc Tiểu Tâm, nàng có vẻ đẹp mị hoặc, cuốn hút lại uy áp mà không dung tục.

Còn dung mạo trong gương này lại trong sáng thanh thuần như hàn quang, mày liễu yếu đuối, mắt hoa đào cuốn hút, giấu sâu bên trong là sự hấp dẫn câu ngươi.

Đối với nét đẹp thanh thoát, mềm mại cố tỏ ra kiên cường của nữ chính chỉ có bằng hoặc hơn chứ không có kém.
Đúng là Quý mắt mù, hừ!
Cô đẩy cửa bước xuống lầu, khi cô đi xuống Quý Tử Khiêm ngước mắt lên thì hơi khựng lại trên người cô, hôm nay cô khác hẳn mọi khi hay mặc những trang phục thùy mị nhạt nhẽo tỏ ra yếu đuối khiến người ta chán ngán, hôm nay cô lại trang điểm cùng ăn mặc đơn giản không cầu kì nhưng cuốn hút như vậy.

Hắn hơi thất thần nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần dùng ánh mắt mất kiên nhẫn nhìn cô, lạnh giọng nói:
"Nhớ lời cô nói, lát nữa đừng làm loạn trên tòa, ngoan ngoãn cho tôi, nếu không...".
Hắn còn chưa nói xong lời đe dọa, Mộc Tâm ngẩng cao đầu, dài giọng ngắt ngang lời hắn:
"Biết rồi, khổ lắm, nói mãi", sao tên Quý tra nam này có mấy câu thoại cứ lặp đi lặp lại đến tai cô cũng muốn đống kén luôn rồi.

Hắn hơi sượng mặt, giận dữ đứng dậy đi ra cửa, gằn giọng: "Biết rồi thì tốt".
Cô đi theo hắn ra xe, hai người ngồi lên ghế sau.

Trên xe, không khí yên lặng không ai nói gì, áp suất trong xe rất thấp nhưng Mộc Tâm vẫn chẳng mảy may dựa vào lưng ghế vắt chéo chân nhìn ra cửa sổ, cô bình tĩnh sắp xếp lại tình tiết cốt truyện để không bỏ sót điều gì.

Cô phải dùng bàn tay vàng này quật ngược lại hào quang của tên tra nam và nữ trà xanh kia.

Bình an mà sống trước khi tìm được cách trở về.
Cô đang chuyên tâm suy tính, bên cạnh Quý Tử Khiêm liếc mắt qua nhìn cô gái cư xử khác thường như biến thành người khác vậy.

Cô đang suy tư gì đó, ánh mắt đăm chiêu, gương mặt không trang điểm lộ ra nét thanh xuân tươi trẻ mềm mại, đôi môi đỏ mộng đang lẩm nhẩm gì đó, xuống chút nữa là đường cong mảnh dẻ dưới bộ váy bó sát, đôi chân thon dài mịn màng vì động tác vắt chéo chân của cô mà càng lộ ra rõ hơn.

Mắt anh tối lại, đúng là ả đàn bà dơ bẩn kinh tởm muốn thu hút sự chú ý của hắn để hắn thay đổi quyết định à! Thấp hèn! Đừng có mơ!.
Hắn dời ánh mắt đi, nhìn vào điện thoại, bên trên là tin nhắn quan tâm dịu dàng hỏi hắn đã ăn sáng chưa của tiểu tâm can của hắn, hắn mỉm cười, nhắn lại hẹn gặp cô ở công ty.
Xe mau chóng tới tòa án, hai người vào trong, rất nhanh phiên tòa đã bắt đầu, dưới sự dẫn dắt của luật sư Quý thị cô bị gán cho cái danh phụ nữ lăng loàng ra ngoài tìm trai bao.
Cô ngồi ở ghế bị cáo vẻ mặt bình tĩnh, tay gõ nhẹ lên mặt bàn, môi cười mỉm đầy thâm ý, cất giọng nói:
"Tôi phản đối thưa quan tòa, những bức ảnh đó đều là dàn dựng, tôi thấy mình bị bôi nhọ danh phẩm, tôi muốn mời luật sư."
Chủ tòa cùng bồi thẩm đoàn thảo luận xong đưa ra kết luận:
"Chứng cứ bên phía luật sư của anh Quý Tử Khiêm đưa ra rất rõ ràng, nhưng để tránh việc bỏ sót đưa ra quyết định sai lầm ảnh hưởng đến hôn nhân của hai vị.


Sau khi thảo luận, chúng tôi quyết định phiên tòa lần một kết thúc tại đây, cô Mộc Tiểu Tâm có quyền mời luật sư biện hộ cho mình, phiên tòa thứ hai sẽ diễn ra vào ngày kia."
Tiếng búa gỗ vang lên phiên tòa kết thúc, mọi người từ từ đi ra, chỉ còn lại Mộc Tâm và Quý Tử Khiêm.

Hắn ta bắn ánh mắt đầy lửa về phía cô, giận dữ nói:
"Cô làm trò gì vậy hả? Không phải lúc nảy sảng khoái nói ly hôn lắm sao? Giờ cô nháo cái gì vậy? Đừng tưởng tôi không biết cô nghĩ gì? Muốn thu hút sự chú ý của tôi, câu dẫn tôi để tôi từ bỏ việc ly hôn với cô à? Cô nằm mơ!".
"Hahaha!", Mộc Tâm cười chết cô rồi, tên Quý tra nam này cũng mặt dày tự luyến quá rồi, vậy mà nghĩ cô vẫn còn bám lấy hắn.

Cô trào phúng nói:
"Ly hôn.

Tôi sẽ làm, nhưng cái danh lăng loàn này, tôi tuyệt đối không gánh, còn nữa...!số tiền sau khi ly hôn, một đồng cũng không được thiếu".
Ánh mắt Quý Tử Khiêm đầy chán ghét: "Đúng là đồ đàn bà thực dụng tham mê tiền tài! Tôi chờ xem cô làm được gì trong phiên tòa ngày kia!".
Nói xong hắn xoay người đi ra cửa.

Mộc Tâm nhướng mày, môi mỉm cười đầy ý vị, ha! Thách thức mình à? Đừng trách sao nước biển lại mặn?.