Vừa nhìn thấy Tần Thời, bộ dạng hung dữ vừa rồi của Thái phi cũng biến mất, Thái phi ngồi xuống lạnh lùng nói: "Bản cung chỉ muốn dặn vương phi thường xuyên vào cung chơi một chút thôi, sao con lại nói khó nghe như vậy?"
Tần Thời vóc dáng cao ráo, vừa bước vào đã thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người ngồi ở đây, hắn hơi cúi đầu xuống coi như hành lễ, lại không nhìn mặt ai mà bước thẳng đến bên cạnh đỡ Từ Á Ngôn dậy.

Tần Thời cúi xuống phủi nhẹ y phục của Từ Á Ngôn giọng không vui nói: "Phần lớn thời gian ta đều chinh chiến trên sa trường, mỗi một khoảnh khắc ở cùng với Niệm Sinh đều quý hơn vàng, Thái phi lại muốn Niệm Sinh vào trong cung hầu người, cái này không phải chia cắt ta với y thì là gì?"
Khóe môi của Từ Á Ngôn khẽ giật, da gà nổi lên đầy người.

Cũng biết là phải đóng kịch nhưng có nhất thiết phải nói ra những lời buồn nôn như thế này không?
Sắc mặt của Thái phi kém đi thấy rõ, Tần Thời lại vòng qua ôm lấy eo Từ Á Ngôn kéo lại gần xoa nhẹ bên lưng, động tác của hắn làm cả người Từ Á Ngôn cứng đờ, y muốn nhích ra một chút lại bị ánh mắt cảnh cáo của Tần Thời trừng cho ngoan ngoãn đứng im.

Tần Thời nhìn Từ Á Ngôn bằng ánh mắt trìu mến nói: "Đêm qua bản vương và vương phi hơi quá sức, thân thể của Niệm Sinh không được tốt, lúc đi còn kêu mỏi eo, xin phép Thái phi hôm nay dừng ở đây, ngày khác lại đến bái kiến người."

Những người trong phòng không hẹn mà cùng ho lên sặc sụa.

Thái phi nhìn xung quanh một vòng, các vị nương nương khác đều cúi thấp đầu xuống coi như không nghe thấy, nhưng khỏi phải nói cũng biết trong lòng đang cười bà như thế nào.

Thái phi mất mặt như vậy sao nhịn nổi nữa, bà đập mạnh tay xuống bàn, run run chỉ vào Tần Thời quát:
"Ngươi, ngươi...!dám vô lễ với bản cung?!"
"Nhi thần không dám." Tần Thời hơi khom lưng xuống, miệng thì nói vậy nhưng trên mặt không có nửa phần hối lỗi, còn đưa tay qua nắm chặt tay Từ Á Ngôn lại, "Nhi thần chỉ là lo cho sức khỏe của vương phi, trong lòng sốt ruột có hơi quá lời thái phi đừng vì thế mà tức giận, nhưng mà vương phủ cách xa hoàng cung, hơn nữa Niệm Sinh cũng không giống với các vị nương nương khác, sau này thái phi không có việc gì quan trọng đừng gọi y đến thì hơn."
Sắc mặt Thái phi vừa dịu xuống chưa được bao lâu lại vì nửa vế sau của Tần Thời chọc tức, Tần Thời nói dứt lời thì kéo Từ Á Ngôn đi mất không để Thái phi kịp bắt bẻ thêm.

Thái phi siết chắt tay lại nhìn các vị nương nương trong tẩm cung một vòng gằn giọng quát:
"Các ngươi nhìn gì, còn không mau lui xuống!"
Đợi những người khác lui hết, ma ma mới tiến đến rót cho Thái phi một tách trà giải nhiệt, nói: "Thái phi đừng vì một tiện nhân mà tức giận, cũng như vương gia nói, ngài ấy quanh năm bận rộn, đợi thời gian nữa vương gia xuất chinh rồi xem còn ai bảo vệ hắn, nô tỳ thấy khi đó nương nương dạy dỗ Từ Á Ngôn này cũng chưa muộn."
Lúc này sắc mặt thái phi mới dịu xuống một chút, khóe môi hơi nhếch lên.

"Nó không muốn cho ta mặt mũi đã vậy thì đừng trách ta độc ác."
*
Tần Thời cho thái giám dẫn đường lui xuống hết, đợi xung quanh vắng vẻ rồi mới nói với Từ Á Ngôn: "Ngươi đóng kịch cũng thật giỏi, lúc nãy ta cũng suýt nữa tin ngươi thực sự sợ thái phi."
Khi hắn vừa bước vào nhìn thấy Từ Á Ngôn đơn độc quỳ dưới sảnh, đôi mắt còn hơi đỏ lên, muốn bao nhiêu đáng thương có bấy nhiêu đáng thương, không hiểu sao trong lòng hắn cảm thấy cực kỳ khó chịu chỉ hận không thể đến sớm hơn một chút.


Vậy mà khi hắn đối đáp với Thái phi Từ Á Ngôn lại dám lén cười, nếu sợ sệt thật còn tâm trạng nào cười nữa?
Từ Á Ngôn khẽ sờ lên mũi nói: "Bị vương gia phát hiện rồi."
"Bản lĩnh này của ngươi ta đã thấy qua một lần." Tần Thời cũng cười: "Vừa rồi thái phi muốn ngươi làm gì?"
Thấy Từ Á Ngôn im lặng không đáp, Tần Thời dừng lại quay qua nhìn y hỏi: "Sao ngươi không trả lời bản vương?"
Từ Á Ngôn nhấc tay lên cũng nhấc theo luôn tay của ai đấy, y nói: "Trả lời cũng được, nhưng vương gia buông tay ta ra trước được không?"
Bàn tay của hai người vẫn luôn nắm chặt từ lúc ra khỏi tẩm cung của Thái phi, Tần Thời lúng túng vội hất tay y ra, bàn tay vừa buông hắn liền cảm nhận được hơi lạnh, không hiểu sao lại lưu luyến cảm giác ban nãy...!tay của y thật ấm.

"Thái phi này với vương gia có khúc mắc gì vậy?" Vừa rồi Tần Thời nắm có hơi chặt nên Từ Á Ngôn xoa nhẹ cổ tay, "Ta với ngươi mới thành thân đã muốn bảo ta thay ngươi nạp thiếp vào trong phủ, còn muốn ta nghe theo lời bà ấy, cái này không phải là muốn làm khó ngươi sao?"
Cũng không ngoài dự đoán của Tần Thời lắm, hắn nhíu mày lại hỏi: "Ngươi không đồng ý?"
"Như ngươi thấy đó." Từ Á Ngôn nhún vai, "Ta nói ta với ngươi tình sâu nghĩa nặng, không thể chấp nhận thêm thiếp vào trong phủ, thế là thái phi mắng ta."
Tần Thời bật cười: "Vậy nên ngươi mới khóc?"
"Đúng vậy, nhìn rất thương tâm có đúng không?" Thật ra Từ Á Ngôn chỉ muốn bịa chuyện để chế nhạo vở kịch tình chàng ý thiếp mà Tần Thời diễn trước mặt Thái phi, không ngờ Tần Thời lại đặt tay lên xoa nhẹ khóe mắt của y, nhẹ nhàng nói:
"Không cần."
"Hả?" Từ Á Ngôn ngơ ngác không hiểu.


"Ta sẽ không nạp thiếp đâu nên ngươi không cần phải khóc."
Từ Á Ngôn: "..."
"Ta không có hứng thú với việc tam thê tứ thiếp nên ngươi yên tâm, một khi ngươi còn là vương phi của ta, ta sẽ không nạp thêm ai cả." Tần Thời đặt hai tay sau lưng, thở dài nói: "Nhưng mà nếu sau này ta kiếm được người mình yêu, ngươi cũng phải rời khỏi vương phủ thôi đừng quá đau lòng.

Ngươi cứ tận hưởng khoảng thời gian ngắn ngủi với vương gia của ngươi đi."
Nói rồi Tần Thời lắc đầu đi trước còn nhìn Từ Á Ngôn với đôi mắt vô vàn tội lỗi.

Từ Á Ngôn: "..." Hắn có muốn lấy thêm năm hay bảy thiếp thì cũng đâu liên quan gì đến y?.