Chu Vãn nghe ra ngụ ý của anh, cả người cứng đờ.

Lục Tây Kiêu càng đến càng gần, nhưng cằm bị anh nắm lấy, vì bị dọa sợ nên cơ thể không thể nhúc nhích, chỉ có thể mở to hai mắt.

Lục Tây Kiêu vẫn bình chân như vại quan sát phản ứng của cô, đến khi môi sắp chạm tới thì Chu Vãn đột nhiên nghiêng người né tránh.

Động tác quá mạnh, tay cô không cẩn thận làm đổ một cái ly thủy tinh trên bàn trà.

Quảng cáo



REPORT THIS AD

“Keng” một tiếng, đập vào cạnh bàn.

Động tác của Lục Tây Kiêu dừng lại, khoảng cách và hành động vẫn giữ nguyên như cũ.

Chu Vãn lùi về sau, cúi đầu, bởi vì hoảng sợ nên lồng ngực phập phồng.

Xong rồi.

Anh nhất định sẽ tức giận…..

Ai ngờ giây tiếp theo anh lại cười rộ lên.

Anh dựa vào sô pha, nghiêng đầu cười, giọng nói khàn đặc vì bị cảm từ cổ họng phát ra giống như tiếng pháo (?????).

“Tôi còn tưởng cậu có thể giả bộ ngoan ngoãn đến cùng cơ đấy.” Anh nói: “Xem ra cũng không phải vậy “

“…..”

Chu Vãn nghĩ sao tính cách người này  có thể tệ như vậy chứ?

Anh đã sớm nhìn thấu cô, biết cô không giống với vẻ bề ngoài ngoan ngoãn nghe lời, anh không hỏi tại sao, cũng không quan tâm cô đối xử với anh thế nào, chỉ muốn nhìn thấy dáng vẻ cô lúng túng đỏ mặt.

Mặt Chu Vãn càng đỏ thêm.

Lục Tây Kiêu nhìn một lát, cười nói: “Về đi.”

Chu Vãn ngạc nhiên.

Anh nhướng mày: “Không phải có lớp học à?”

———

Chu Vãn trở về trường thì vừa kịp lớp ôn thi bắt đầu.

Chỉ có cô và Khương Ngạn lọt vào cuộc thi Vật Lý cấp quốc gia, giáo viên tìm một phòng học nhỏ để dạy cho hai người.

Khương Ngạn thấy cô tới, thấp giọng hỏi: “Không phải cậu nói sẽ không đến sao?”

Chu Vãn: “Lúc đầu có chút việc.”

Khương Ngạn cảm thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng không hỏi nhiều.

Sau khi lớp ôn kết thúc, Chu Vãn thu dọn cặp sách rồi đi ra ngoài.

Cố Mộng kéo cánh tay cô, lôi cô xuống chỗ ngoặt cầu thang nói chuyện.

Gần đây Cố Mộng vừa gặp đã yêu một anh chàng lớp 12, nhưng lại không dám xin số điện thoại, cũng không dám chủ động làm chuyện gì, chỉ dám nói với Chu Vãn rằng chàng trai kia đẹp ra sao.

Chu Vãn không có nhiều ấn tượng với vẻ ngoài mà cô ấy miêu tả, hỏi: “Cậu có ảnh chụp không?”

“Tớ làm sao dám chụp ảnh anh ấy.” Cố Mộng nói: “Dù sao cậu chỉ cần biết anh ấy siêu cấp đẹp trai là được!”

Chu Vãn nghĩ nghĩ, hỏi: “So với Lục Tây Kiêu thì sao?”

“Tất nhiên là Lục Tây Kiêu đẹp hơn rồi.” Cố Mộng cười ra tiếng: “Cậu ta chính là giáo thảo được mọi người công nhận đấy, nhưng có quá nhiều người thích cậu ta, thích cậu ta quá đau khổ,  chỉ có kẻ ngốc mới thích cậu ta.”

Chu Vãn im lặng.

“Chu Vãn!” Khương Ngạn chạy đến từ phía sau.

“Sao vậy?”

“Ngày mai là thứ bảy, chúng ta cùng đến thư viện học bài đi!”

“Ngày mai à?” Chu Vãn nghĩ nghĩ: “Mình không biết mai có bận gì khác hay không nữa, tớ sẽ gửi tin nhắn cho cậu sau nhé.”

Khương Ngạn gật đầu: “Được.”

Lúc đi đến cổng trường, Chu Vãn đột nhiên đứng lại.

Lục Tây Kiêu dựa lưng vào thân cây cổ thụ cao vút ở cổng trường, lười biếng, ánh hoàng hôn chiếu lên người anh, xung quanh sáng rực.

Không ít cô gái nhìn anh.

Bỗng nhiên, anh ngẩng đầu nhìn Chu Vãn.

Sau khi nhìn nhìn thấy Khương Ngạn đang đứng bên cạnh cô, anh khẽ cau mày khó nhận ra.

Anh cất bước đi tới.

Tim Chu Vãn thoáng chốc đập nhanh hơn.

Cố Mộng cũng nhìn thấy Lục Tây Kiêu, nhưng không quá để ý, mãi đến khi anh càng ngày càng đi đến gần, cuối cùng dừng lại trước mặt Chu Vãn.

“Đến bệnh viện hay là quán game?” Anh rũ mắt, giọng nói nhàn nhạt.

Miệng Cố Mộng mở to đến đến mức có thể nhét vừa một quả trứng vào.

Chu Vãn nắm chặt vạt áo đồng phục: “Quán game.”

“Vậy đi thôi.”

Vừa nói anh vừa xoay người, không giải thích hành động của mình lúc này, cũng không thèm để ý đến ánh mắt của những người xung quanh

Chu Vãn do dự hai giây rồi nhỏ giọng nói với Cố Mộng “Tớ đi trước”, sau đó im lặng đuổi theo Lục Tây Kiêu.

“Chu Vãn.” Khương Ngạn bỗng nhiên trầm giọng gọi cô.

Chu Vãn dừng chân, quay đầu lại.

Khương Ngạn chau mày: “Cậu thật sự muốn đi theo cậu ta?”

Vừa dứt lời, Chu Vãn lập tức nghe được tiếng xùy đầy mỉa mai của Lục Tây Kiêu.

Sợ hai người sẽ lại đánh nhau giống như lần trước, Chu Vãn lập tức nhìn anh, nhưng cũng không nhìn ra nhiều vẻ tức giận, rõ ràng chỉ đang chế giễu người khác.

Anh lười nói nói nhảm với Khương Ngạn, cũng không muốn làm trò cười cho mọi người.

Anh xách cặp Chu Vãn lên, gỡ quai cặp ra khỏi tay cô, cầm ở trên tay.

“Cho cậu một phút để giải quyết.” Lục Tây Kiêu nói xong thì cầm cặp cô đi trước.

Chu Vãn tốn không hết một phút, bởi vì cô căn bản không biết phải giải thích mối quan hệ giữa mình với Lục Tây Kiêu như thế nào, cô liếc Khương Ngạn, nhẹ giọng nói: “Cậu ấy không giống như cậu nghĩ đâu.”

Mặc kệ mẹ của hai người có khúc mắc gì, cũng không quan tâm ai là người bị hại, Lục Tây Kiêu đều là người vô tội.

Mà bây giờ, cô đã xác định được Lục Tây Kiêu không phải là người xấu.

Có thể tự cao, có thể vô cùng tùy tính, có thể đa tình nhưng nói về bản chất thì anh không phải người xấu.

Khương Ngạn dùng ánh mắt phức tạp nhìn cô: “Cậu đứng về phía cậu ta.”

“Tớ không đứng về phía ai cả.” Chu Vãn lắc đầu, “Khương Ngạn, cậu là người bạn quan trọng của tớ, nhưng cậu không thể hạn chế tớ tiếp xúc với ai.”

———

Lục Tây Kiêu cố ý đi nhanh hơn.

Chu Vãn đuổi theo anh mệt đến thở hổn hển, vừa ổn định lại hơi thở vừa hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”

Anh trầm giọng nói: “Tiện đường.”

“Bệnh cảm đã đỡ hơn chưa?”

“Gần khỏi rồi.”

Anh bước chậm lại hơn một chút,  cuối cùng Chu Vãn cũng có thể đi chậm lại: “Giọng nói của cậu hình như còn hơi khàn, buổi tối trước khi đi ngủ nhớ uống một liều thuốc tôi để trên bàn trà.”

“Ừ.”

Giọng nói của anh vẫn rất nhạt, tích chữ như vàng, lại còn khó ở.

Chu Vãn im lặng đi bên cạnh anh, cũng không biết phải dỗ anh thế nào, chỉ có thể cố gắng làm giảm cảm giác tồn tại của bản thân để anh không để ý đến.

Đi thẳng đến quán game, Lục Tây Kiêu cũng không nói với cô thêm lời nào.

Chu Vãn đi đến trước quầy như thường lệ, vừa xem quán vừa làm bài tập, Lục Tây Kiêu tùy tiện tìm một máy chơi game để chơi, phiếu điểm bên chân ngày càng tăng lên không ngừng phun ra một xấp.

Chu Vãn dừng làm đề một lúc, di động rung lên không ngừng.

Vài bạn học có quan hệ khá tốt gửi cho cô một tràng tin nhắn.

[?????]

[Chuyện này là thế nào! Cậu và Lục Tây Kiêu!!!!]

[Cậu ta thế mà lại đứng chờ cậu trước cổng trường!!!!]

[Cứu mạng! Chắc không phải là Lục Tây Kiêu muốn theo đuổi cậu chứ?!]

“…..”

Chu Vãn giương mắt nhìn về phía Lục Tây Kiêu, môi anh mím chặt, lông mày rũ xuống, không cảm xúc gì khi chơi game.

Chu Vãn: [Không phải đâu, sao Lục Tây Kiêu lại muốn theo đuổi mình được chứ!]

Nhìn qua thì căn bản anh không có đủ kiên nhẫn để theo đuổi bất kì cô gái nào.

Những người bạn gái trước kia, có ai là không phải tự chủ động ở bên anh đâu chứ!

Chu Vãn: [Cậu ấy hay đến quán game nên mới dần quen một chút thôi.]

[Nhưng! Cậu ta! Đã! Tới! Cửa! Phòng! Học! Chờ! Cậu!!]

Đầu Chu Vãn dừng lại.

Cô không biết tại sao Lục Tây Kiêu lại đến đây.

Cô cũng hay nghĩ mãi không ra lý do của vài việc Lục Tây Kiêu làm.

Lục Tây Kiêu là một người đặc biệt tùy tiện, cũng không nói ra lí do gì.

Ngay sau đó, người bạn gửi cho cô một đường link.

Chu Vãn click mở, là một bài đăng trên diễn đàn của trường.

Diễn đàn của trường Trung học Dương Minh rất náo nhiệt, một phần là vì Lục Tây Kiêu, rất nhiều cô gái đăng bài hỏi thăm tình hình của Lục Tây Kiêu.

Nhưng hầu như Chu Vãn không vào đây.

Đường link mà người bạn đó gửi đến có tiêu đề là:



Chắc Chu Vãn không phải là bạn gái mới của cậu ấy đâu nhỉ?

ĐM, mấy bạn gái cũ của Lục Tây Kiêu đâu phải loại này đâu?

Tôi cảm thấy Chu Vãn siêu xinh đẹp, siêu trong sáng, siêu ngoan! Thành tích tốt, tính cách cũng tốt, tôi cảm thấy không thể nào chung đường với Lục Tây Kiêu đâu……

Rất thích con gái đẹp, tuy Lục Tây Kiêu thật sự rất đẹp trai, nhưng cặn bã vẫn là cặn bã.

Lúc trước nhìn thấy bạn của Lục Tây Kiêu chào hỏi Chu Vãn tôi đã cảm thấy kì lạ rồi.

Nếu thật sự ở bên nhau thì cũng sẽ không được lâu đâu, Lục Tây Kiêu chưa có người bạn gái nào hơn một tháng.

Tuy thế nhưng mà, cho dù có là cặn bã, nhưng mỗi ngày đều có thể nhìn mặt của Lục Tây Kiêu thì cũng đủ rồi.

Hồi trước tôi có thêm Wechat của Lục Tây Kiêu, lúc trước bạn của cậu ta có đăng bóng lưng của một cô gái, khi đó tôi đã cảm thấy người đó rất giống Chu Vãn. 

Thật ra tôi cảm thấy Chu Vãn so với những người bạn gái trước đây của Lục Tây Kiêu thì trông đẹp hơn, có chút khí chất thần tiên tỷ tỷ, hoàn toàn chính là khuôn mặt của mối tình đầu!

———

Chu Vãn lần lượt đọc bình luận.

Đối với chuyện này, mọi người cũng không khiếp sợ như Cố Mộng, dù sao bên cạnh Lục Tây Kiêu có rất nhiều cô gái, nghĩ cũng biết đây chỉ là hứng thú nhất thời, không bao lâu nữa sẽ chán ghét cô thôi.

Không khác gì những người bạn gái trước kia của anh.

———

Đêm khuya, mọi người đến quán game đều đã về, chỉ còn lại hai người là Chu Vãn và Lục Tây Kiêu.

Anh đưa cho Chu Vãn một xấp phiếu điểm thật dày.

Chu Vãn giúp anh cất hết vào, lúc làm xong thì nhìn thấy anh cúi đầu, một tay chắn gió, châm thuốc.

“Về?” Anh thở ra một làn khói, hỏi.

“Ừ.” Chu Vãn nhìn anh một cái, nhẹ giọng nói: “Bệnh cảm của cậu còn chưa khỏi, tốt nhất là đừng hút thuốc.”

Lục Tây Kiêu rũ mắt, giật giật khóe miệng, không nghe cô.

Chu Vãn không nói thêm gì nữa, thu dọn xong cặp xách rồi về cùng anh.

Ánh trăng trốn sau đám mây, vẫn còn đèn đường sáng lên.

Mưa vừa tạnh, ven đường có vài vũng nước đọng, nước bắn lên tung tóe.

Lục Tây Kiêu cầm cổ tay Chu Vãn, kéo cô vào bên trong.

Hai người vẫn im lặng.

Qua một lát, Lục Tây Kiêu hỏi, giọng nói khàn khàn: “Ăn mì không?”

“Cậu muốn ăn à?”

“Tùy cậu.”

“Tôi vẫn còn rất no.” Chu Vãn nói, “Nếu cậu đói thì tôi đi ăn với cậu.”

“Quên đi.”

Đi qua quán mì.

Hạt mưa thuận theo mái hiên rơi xuống, tí tách.

Sau lưng lại vang lên tiếng ô tô.

Lục Tây Kiêu không quay đầu lại, cực kỳ tự nhiên giơ tay lên khoác vai Chu Vãn, nửa nắm người cô đi vào trong.

Cho dù cách lớp quần áo nhưng tư thế gần nhau như vậy cũng làm cho cả người Chu Vãn cứng đờ, hình như Lục Tây Kiêu cũng cảm nhận được, sau khi để cô đứng ở trong thì lập tức buông tay xuống.

Chu Vãn âm thầm thở ra một hơi.

Một giây sau, tiếng cười không rõ ý vị của Lục Tây Kiêu vang lên bên tai.

Mặt Chu Vãn nóng lên.

Anh lại cố ý.

Sao lại có người muốn trêu chọc người ta như vậy chứ?

Bỗng nhiên, bên cạnh vang lên tiếng còi xe.

Bipppp.

Chu Vãn nghiêng đầu, bị đèn xe làm chói mắt.

Cô nhìn thấy Quách Tương Lăng kéo cửa sổ xe xuống, thò nửa đầu ra, gọi Lục Tây Kiêu: “A Kiêu!”