Có thể trồng nấm nhỏ?

Có cả linh khí?

Còn có thể dùng độc?

Tần Sóc nhìn Bạch Cô Cô đáng thương trước mặt. Chẳng lẽ tinh thần lực của Tiểu Bạch thức tỉnh? Lẽ nào là tinh thần lực “nấm”?

Hắn hỏi: “Tiểu Bạch, đồ em nấu cho tôi, là nấm sao?”

Bạch Cô Cô sợ hết hồn, rụt người, sau đó gật đầu: “Là nấm ạ.”

Cho nên tinh thần thể hệ thực vật của Tiểu Bạch thật sự đã thức tỉnh?

Tinh thần thể hệ thực vật rất hiếm, mềm mại nhỏ yếu, tinh thần lực và sức chiến đều rất thấp, nhưng lại rất hợp với Tiểu Bạch.

Nhưng, Tiểu Bạch lại thức tỉnh thực vật đã biến mất mấy ngàn năm?

Cơ mà, ăn ngon thật.

Tần Sóc đang suy nghĩ, còn Bạch Cô Cô thì sốt ruột. Cậu tưởng Tần Sóc không tin lời mình nói.

“Em nói thật đấy”, Bạch Cô Cô vội nói: “Anh xem này.”

Cậu không chờ nổi nữa nên mang nấm nhỏ ra cho Tần Sóc xem.

Một cục nấm màu hồng nho nhỏ xuất hiện trên tay trắng nõn của Bạch Cô Cô, trông rất đáng yêu.

Tần Sóc thò tay, chọc nhẹ một cái lên đầu nấm nhỏ.

Quả nhiên mềm nhũn.

Xem ra thật sự thức tỉnh tinh thần lực hệ thực vật.

Tinh thần lực của Tiểu Bạch còn có thuộc tính “độc”?

Chốc nữa về để Tống Tử Ngộ kiểm tra xem thế nào.

Nhưng mà bây giờ, Tần Sóc sờ đầu cậu một cái: “Đừng sợ, để tôi xử lý.”

Nếu hắn chú ý đến Tiểu Bạch sớm hơn, thì đã không cần phải đi chuyến này.

Tần Sóc lập tức đi tìm bác sĩ chủ trị, xin vào cùng bệnh nhân.

Hai người mặc đồ bảo hộ, nhân viên chuyên trách mở cửa ra.

Hai người kẻ trước người sau đi vào.

Tô Điềm đang nhắm mắt, nằm im không nhúc nhích trong chất lỏng không biết là gì.

Bạch Cô Cô chột dạ cúi đầu.

Tần Sóc dẫn cậu tới bên cạnh.

Bạch Cô Cô vươn tay sờ mu bàn tay của Tô Điềm, dùng một ngón tay chọc nhẹ một lúc rồi nhanh chóng rút ngón tay về, nói nhỏ: “Được rồi.”

Thế là được rồi?

Tần Sóc gật đầu nói: “Vậy chúng ta đi thôi.”

“Xong rồi ạ?” Bạch Cô Cô mở to hai mắt, đơn giản vậy thôi à?

“Yên tâm, không sao đâu, về nhà trước đã”, Tần Sóc giải thích: “Còn lại là việc của bác sĩ.”

Bạch Cô Cô: “…”

Bạch Cô Cô nghĩ, thế này chẳng phải là “bịp” bác sĩ sao? Bác sĩ vui mừng cho rằng có một loại virus mới, kết quả lại mất công.

Bạch Cô Cô xấu hổ nhìn Tần Sóc: “Tốt quá rồi, chỉ làm phiền bác sĩ thôi.”

“Không phiền”, Tần Sóc sờ đầu cậu một cái: “Bác sĩ sẽ mừng vì bệnh nhân không bị sao cả. Nhưng lần sau, có bất cứ chuyện gì thì phải báo trước cho tôi, biết chưa?”

Bạch Cô Cô thận trọng gật đầu một cái.

Tần Sóc chậm rãi thu hồi tinh thần lực đang che camera đi.

Hắn nhìn dáng vẻ buồn thiu của Bạch Cô Cô, gửi tin cho sĩ quan phụ tá của mình: Mang loài mới được mang về từ tinh hệ α đến quyên góp cho bệnh viện số 3, không cần hoàn trả gì cả.

Vậy là được rồi chứ gì.

Tần Sóc dẫn Bạch Cô Cô ra ngoài, hai người lên xe. Tần Sóc đảm nhiệm làm tài xế, lái xe đưa Bạch Cô Cô về nhà.

Xe có thể tự lái.

Nhưng Bạch Cô Cô cúi đầu, hận không thể co mình lại thành một cục nấm. Vì không để cậu lúng túng, Tần Sóc đã tự lái xe.

Một tiếng sau, xe đỗ trước cửa nhà.

Tần Sóc dẫn Bạch Cô Cô đi thẳng đến phòng thí nghiệm ở sân sau.

Sau khi hai người đi vào, Tần Sóc nhấn nút, cửa kính hạ xuống từ trên không, cách ly toàn bộ không gian.

Bạch Cô Cô mờ mịt đứng ở chính giữa.

Tần Sóc đi tới, kéo cậu ngồi xuống ghế.

“Tiểu Bạch, nói xem nào?” Tần Sóc hỏi: “Có phải em thức tỉnh tinh thần lực không?”

Tinh thần lực?

Là linh khí của cậu?

Nếu đã quyết định thẳng thắn với Tần Sóc thì phải quyết tâm.

Tần Sóc là người tốt, có thể dựa vào hắn.

Bản thân Bạch Cô Cô cũng không chú ý tới, cậu có một sự ỷ lại vô hình với Tần Sóc.

Lần đầu gặp nhau, cậu đã tin Tần Sóc sẽ không làm hại mình. Bây giờ, cậu cũng tin Tần Sóc sẽ bảo vệ cho mình.

“Thật ra, em là một tiểu nấm tinh.”

Tần Sóc nhìn dáng vẻ nghiêm túc của cậu, gật đầu: “Ừ, em đúng là nấm tinh nhỏ, Bạch Cô Cô.”

Bạch Cô Cô: “…”

“Em thật sự là tiểu nấm tinh mà. Em đến từ thế giới quá khứ, em, lúc lịch kiếp thì bất ngờ đi đến thế giới này”, Bạch Cô Cô nói: “Những gì em nói đều là thật, anh… Anh đừng đưa em đến viện nghiên cứu được không?”

“Nếu anh ghét em thì bí mật thả em đi, đừng giao em cho quốc gia, có được không ạ?”

Bạch Cô Cô thận trọng nói, ngón tay túm nhẹ áo Tần Sóc.

Tần Sóc nhìn ngón tay trắng nõn của Bạch Cô Cô, vươn tay nắm lấy bàn tay không có độ ấm kia, nói: “Được.”

“Tôi sẽ không giao Tiểu Bạch cho quốc gia hay viện nghiên cứu. Tôi sẽ bảo vệ Tiểu Bạch, giấu em ở trong túi của mình”, giọng nói Tần Sóc vừa trầm vừa dịu dàng làm người ta say mê: “Có được không?”

Bạch Cô Cô như được uống thuốc an thần, cuối cùng cũng yên tâm rồi.

Cậu kể hết chuyện mình đã từng trải qua cho Tần Sóc nghe.

“Chính là vậy đó, vừa mở mắt ra em đã ở đây, trở thành Bạch Cô Cô.”

“Em chỉ có linh khí của tiểu yêu quái. Em cũng không biết có phải là tinh thần lực mà các anh nói hay không.”

Cho nên, thật sự là tiểu nấm tinh?

Tần Sóc cười hỏi: “Vậy em có thể biến thành nấm sao?”

Bạch Cô Cô gật đầu một cái.

“Cho tôi nhìn chút đi?” Tần Sóc đề nghị một cách dịu dàng.

“Không, không có gì đẹp đâu”, Bạch Cô Cô vừa nói vừa cúi đầu, giọng nói mang theo chút xấu hổ, sắc mặt cuối cùng không còn ảm đạm nữa, khôi phục lại sức sống.

“Vậy thế này, Tiểu Bạch cho tôi xem bản thể của em, tôi sẽ giúp em đo lại tinh thần lực lần nữa, được không?”

Bạch Cô Cô chớp mắt.

Bản thể của cậu là cục nấm nhỏ màu hồng, mặc dù khá là đáng yêu, nhưng nhỡ Tần Sóc không thích mấy thứ đáng yêu thì làm sao đây?

Có khi nào Tần Sóc chê cậu không?

Cậu ngẩng đầu, đôi mắt Tần Sóc đong đầy sự mong đợi nhìn cậu, sâu trong đáy mắt còn ẩn chứa ý cười.

Bạch Cô Cô nghĩ, chê thì chê vậy.

Không, không phải cậu nghe lời Tần Sóc đâu, cậu đơn giản là muốn kiểm tra tinh thần lực thôi.

Bạch Cô Cô phồng má, sau đó, một người đang sống sờ sờ chớp mắt đã biến mất, một cục nấm màu trắng hồng chỉ to chừng nửa bàn tay xuất hiện trên ghế.

Rất đáng yêu, giống như một đám mây rực rỡ.

Tần Sóc vươn tay chọc nhẹ, sau đó cẩn thận nâng lên, đặt trong lòng bàn tay của mình.

Hắn nhẹ nhàng gọi: “Tiểu Bạch?”

“Em đây”, giọng nói của Bạch Cô Cô truyền ra từ trong nấm.

Đây là lĩnh vực mà Tần Sóc chưa bao giờ tiếp xúc qua.

Hắn nhìn nấm nhỏ trong tay, không thể không thừa nhận rằng Tiểu Bạch thật sự là tiểu nấm tinh.


Nhưng Bạch Cô Cô chỉ duy trì được mấy giây, nấm nhỏ đột nhiên biến mất trong tay Tần Sóc.

Sau đó, Tiểu Bạch to đùng xuất hiện trong lòng Tần Sóc.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.


Tần Sóc: Đáng yêu.

Bạch Cô Cô: Đẹp trai quá đi!

Tần Sóc vô thức ôm chặt nấm bự trong lòng. Bạch Cô Cô si mê một giây mới khôi phục lại thần trí. Cậu lập tức đứng thẳng dậy từ trong ngực Tần Sóc, ngoan ngoãn ngồi xuống cái ghế bên cạnh.

Khóe miệng Tần Sóc trước sau vẫn lộ ra nụ cười: “Đáng yêu.”

Mặt Bạch Cô Cô càng đỏ hơn, giống như ăn phải ớt, muốn phun lửa.

Tần Sóc hỏi: “Cho nên thức ăn mấy ngày nay đều là nấm do Tiểu Bạch trồng sao?”

Bạch Cô Cô gật đầu: “Cho anh nếm thử hương vị của nấm, rất ngon đúng không?”

Tần Sóc gật đầu.

Sống gần ba mươi năm, lần đầu tiên hắn cảm nhận được sự vui vẻ từ tận đáy lòng, như thể pháo hoa đột nhiên bùng cháy, cả trái tim như bùng nổ.

Tiểu Bạch tự trồng.

Tiểu Bạch trồng cho hắn ăn.

Vì hắn.

Cho tới giờ chưa từng có ai quan tâm đến hắn như vậy.

Ngoài nấm nhỏ đến từ thế giới khác này.

Tần Sóc chậm rãi đưa tay sờ đầu Bạch Cô Cô, nói: “Qua đây, làm chút kiểm tra nào.”

Bạch Cô Cô gật đầu, ngoan ngoãn đi theo Tần Sóc.

Dựa theo trí nhớ lần trước, cậu đội mũ lên sau đó bắt đầu đo lường.

Tần Sóc nói với cậu: “Giờ không có ai, không cần phải kiềm chế linh khí của mình, dùng hết sức tấn công đi.”

Bạch Cô Cô gật đầu.

Sau đó trong vòng mười phút, Tần Sóc nhìn cấp tinh thần lực của Tiểu Bạch từ 0 đến C, đến A, đến S, rồi lại A, rồi đến B.

Sau đó ổn định ở B.

Ngoại trừ bản thân hắn luôn có thể bùng nổ tinh thần lực bất cứ lúc nào, thì đây là người duy nhất Tần Sóc gặp có tinh thần lực có thể thay đổi.

Bạch Cô Cô tháo mũ xuống, không kịp chờ nữa mà chạy qua hỏi: “Thế nào?”

Tần Sóc: “Là B, Tiểu Bạch.”

Hắn giải thích: “Tiểu Bạch, tinh thần lực của em không ổn định, lúc thì cao lúc thì thấp, cuối cùng ổn định ở mức B.”

Cho nên, linh khí của cậu thật sự là tinh thần lực?

Bạch Cô Cô cười vui vẻ: “Vậy có phải em cũng có thể lái cơ giáp không?”

“Ừm”, Tần Sóc nói: “Muốn học à? Có thời gian tôi sẽ dạy em.”

“Thật không?” Bạch Cô Cô ngạc nhiên hỏi.

“Thật.”

Tần Sóc nhìn Bạch Cô Cô. Dựa theo lời thú nhận của Tiểu Bạch, em ấy là nấm, có thể biến thành hình nấm, cũng có thể biến thành hình người. Nhưng, loài người bọn họ có thể thức tỉnh tinh thần lực, cũng có thể có tinh thần thể. Tinh thần lực đủ cao thì có thể quay ngược thành tinh thần thể tấn công kẻ địch. Cho nên, tinh thần thể của Tiểu Bạch tương đương với nấm, tinh thần lực thì tương đương với linh khí. Chẳng qua, tinh thần lực của Tiểu Bạch còn có thể tăng cao.

Tần Sóc hỏi: “Tiểu Bạch này, tinh thần thể của em có thuộc tính gì không?”

“Thuộc tính? Là sao ạ?” Bạch Cô Cô mờ mịt hỏi.

“Thuộc tính chính là, tinh thần thể của em có cách tấn công gì ấy, ví dụ như”, Tần Sóc đột nhiên phun ra một ngọn lửa bằng tinh thần lực.

Hắn nói: “Ví dụ như, có độc, là tác dụng của nấm nhỏ của em.”

“Vậy, em còn có thể khiến người ta sinh ra ảo giác”, Bạch Cô Cô nghiêm túc nói: “Có thể tạm dừng một lúc.”

“Nhưng tinh thần lực của em không đủ cao, chỉ có thể tạm dừng một chốc thôi.”

Tạm dừng thời gian?

Tần Sóc kinh ngạc nhìn Bạch Cô Cô.

Hắn đứng ra xa một chút, nói: “Tiểu Bạch, tấn công tôi đi.”

“Để tôi xem mức độ công kích của tinh thần thể của em một chút, độc tố và ảo giác của em.”

Hả?

Tiểu yêu quái không thể tấn công con người được đâu.

Nhỡ làm Tần Sóc bị thương thì sao?

Bạch Cô Cô do dự, Tần Sóc lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng cậu: “Tiểu Bạch, em yên tâm, em sẽ không làm tôi bị thương được đâu, tôi sẽ cẩn thận.”

Theo như Tần Sóc thấy, tinh thần lực cấp S của hắn đủ để chống lại công kích của tất cả tinh thần lực.

Nhìn dáng vẻ chẳng hề gì của Tần Sóc, Bạch Cô Cô cũng cảm thấy vậy. Cậu ngốc thế này, chắc chắn chẳng đánh nổi Tần Sóc đâu.

Bạch Cô Cô thử đưa tinh thần lực ra thăm dò, chọt Tần Sóc một cái.

Tần Sóc mỉm cười: “Tiểu Bạch, đừng sợ.”

Bạch Cô Cô cố gắng dùng sức phóng tinh thần lực của mình ra, biến thành dạng công kích, tấn công Tần Sóc cách đó không xa.

Cậu cho rằng Tần Sóc sẽ tránh hoặc vung tay một cái, tinh thần lực đáng thương của cậu sẽ biến mất luôn.

Nhưng cậu không ngờ, “rầm”, Tần Sóc đột nhiên ngã từ trên ghế xuống đất.

————

-Hết chương 17- thegioitruyen.vn