Nỗi sợ của Cảnh Nghi nhanh chóng được giải tỏa khi hắn buông lỏng tay rời khỏi người cô, ngồi về vị trí của mình.

- Nhớ kỹ những lời em nói đêm nay. Đến lúc em phải quỳ xin tôi thì em chẳng còn giá trị nào cả. Xuống xe.

Cảnh Nghi run rẩy, chân mềm nhũn nhưng gắng gượng mở cửa xe thật nhanh bước xuống vội vàng. Cánh cửa vừa đóng, chiếc xe đã khởi động, cô vội xoay người né bánh xe, chỉ thiếu chút nữa là bánh sau sẽ đè lên chân cô. Chiếc xe xa dần, cô không còn chút sức lực ngã ngồi trên mặt đất.

Bàn tay khẽ nhấc lên, trong lòng bàn tay đã trầy da, những vết xước đã rớm máu. Cô chẳng quan tâm đến chúng mà nhấc người đi bộ về phía nhà mình.

Từ trên ban công, Cảnh Anh đã trông thấy tất cả. Khóe môi cô khẽ nhếch lên một nụ cười khó hiểu.

Mở cửa vào nhà, không phải là mẹ đợi như mọi ngày mà là Cảnh Anh ngồi xe lăn đang đặt đồ ăn lên bàn giúp cô.

- Em đi tắm nhanh rồi ra ăn cơm, chị có chuyện muốn nói với em.

Cảnh Nghi quên đi đau đớn, rặn ra một nụ cười đi về phòng. Không muốn chị lo nên cô nhanh chóng tắm rửa ra bàn ngồi ăn tối.

- Mun này, chị sẽ đi làm ở phòng tranh của bạn chị vào ngày mai.

Cảnh Nghi dừng ăn cơm, nhìn chị ngạc nhiên.

- Sao chị lại đi làm? Chị cố gắng đợi đến lúc chân khỏi rồi hãy đi chứ không vất vả lắm.

Cảnh Anh mỉm cười.

- Chị quyết định rồi, ra ngoài đi làm sẽ khuây khỏa hơn mà đỡ cho em một gánh nặng. Hơn nữa chị không đi làm sẽ quên mất mình vẽ như thế nào? Em đừng lo.

- Em xin lỗi vì...

- Mun, em đừng nói thế? Chị là chị em mà, sao thấy em vất vả như vậy mà ngồi im được. Hơn nữa việc ở phòng tranh cũng không quá vất vả.

- Dạ

Cảnh Nghi nén thở dài, cúi gằm mặt xuống ăn, nước mắt hòa vào cơm mặn chát. Ngày ba còn sống đã tạo điều kiện cho hai chị em học hành. Ba có năng khiếu vẽ, làm điêu khắc nên đã dạy hai chị em vẽ từ nhỏ vì thế mà cả hai đều có thể vẽ thậm chí vẽ rất đẹp. Vì vậy Cảnh Anh dễ dàng đỗ vào học viện Mĩ thuật nhưng tai nạn xảy ra khi đang học năm thứ ba. Vì tự ti với bạn bè lại khủng hoảng tinh thần nên chị không đi học. Cảnh Nghi đã tự hứa khi chị đi lại được sẽ đăng kí cho chị học tiếp.

Mẹ là giáo viên thanh nhạc trong nhạc viện nên cũng dạy hai con gái chơi đàn piano. Chị không thích đàn nên nhất định không học. Cảnh Nghi thì ngược lại, chỉ khi ngồi bên những phím đàn cô mới thấy một thế giới tươi đẹp, đầy sức sống hiện ra trong cái đầu mơ mộng của cô.

Cuộc sống gia đình sẽ mãi hạnh phúc như thế? Bố mẹ tự hào về hai chị em nhưng... khi cô nhận giấy báo đỗ đại học kiến trúc thì tai nạn xảy ra. Ngày hôm ấy, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào? Ba có việc đến xưởng thì Cảnh Nghi nhất mực đòi đi theo. Thấy cô đi, chị cũng đi mặc dù mẹ không đồng ý. Cuối cùng bà chỉ đành chiều hai cô con gái.

Cảnh Nghi còn đề xuất được lái xe vì cả hai chị em đều đã có bằng lái. Cảnh Anh muốn lái trước nên cô ngồi ở ghế phụ, hai chị em vô tư cười đùa để khi ba hét lên thì mọi việc quá muộn. Cảnh Anh hoảng sợ, chệch tay lái lao ra khỏi giải phân cách, chiếc xe theo đà lật đi.

Cảnh Nghi là người duy nhất chỉ bị thương còn tỉnh táo. Cảnh Anh bị xe đè vào chân khiến cả hai chân bị liệt còn bố thì bị chấn thương não ra đi sau ca mổ.

Cả nhà suy sụp, mẹ nhớ thương bố lại nhìn Cảnh Anh bất mãn mà dẫn đến bị tai biến. Toàn bộ tài sản trong nhà có đều bán sạch để chữa bệnh cho mẹ và Cảnh Anh. Căn nhà cũng bán đi, Cảnh Nghi dành tiền ấy chữa bệnh cho hai người và mua một căn hộ tập thể cũ với giá rẻ. Trải qua cuộc phẫu thuật, mẹ đã tỉnh táo lại. Sau một năm thì bà đã tự chăm sóc được mình nhưng sức khỏe lại vô cùng yếu. Não bị ảnh hưởng nên không còn đàn được để tiếp tục đi dạy. Cảnh Anh trải qua tập luyện mà chân vẫn không có tiến triển.

Mấy năm rồi, ba mẹ con động viên nhau sống tốt, sống cả phần của bố nữa nhưng trong nhà lúc nào cũng u ám. Cứ nhìn thấy Cảnh Anh khổ sở chật vật tập luyện là Cảnh Nghi lại thấy mình mang tội.

Cô muốn nghỉ học, tập trung đi làm nhưng mẹ không đồng ý. Bà đã nhắc cô chỉ có tiếp tục học thì ba mẹ con mới thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn này. Cảnh Anh ngồi xe lăn nên tự ti không dám đến trường. Chỉ còn cô là niềm tự hào và an ủi duy nhất của mẹ.

Mọi khó khăn bắt đầu chồng lên vai cô khi toàn bộ tiền trong nhà đổ ra chữa bệnh hết. Trường cô học cũng vô cùng tốn kém, có lúc Cảnh Nghi đã định bỏ học nhưng trong giấc mơ luôn thấy bố về động viên nên lại phải bước tiếp.

Cô đã làm rất nhiều nghề, được một người bạn của mẹ dạy pha rượu nên cuối cùng cô bước chân vào làm ở Phồn Hoa. Dù không làm tiếp viên nhưng ở đây vô cùng dễ sa ngã, mức lương hậu hĩnh lại còn được khách bo nhiều nên cuộc sống đỡ khó khăn hơn. Nhưng bây giờ, sự khó khăn ấy sắp trở lại, cô lại mang nó lên vai chị nữa. Càng nghĩ, cô càng thấy bế tắc, chẳng lẽ lại quay về Phồn Hoa đợi đến lúc ra trường. Mấy tháng nữa, anh ta sẽ quên cô, sẽ không hành hạ cô nữa để cô có một công việc tử tế.

Mỗi sáng, Cảnh Nghi đưa Cảnh Anh đến phòng tranh. Thấy chị thích thú cô cũng vui theo.

- Chị, hay là chị tiếp tục đi học nhé!

- Đợi em ra trường có việc làm ổn định thì chị học cũng được. Thôi em đi đi không muộn.

Cảnh Nghi sợ bị lộ mình đã bị đuổi việc nên đành giả vờ rời đi. Cô chỉ biết lang thang, ngồi ở một chỗ vắng tìm công việc phù hợp. Bây giờ thì không cần phải đúng chuyên ngành nữa, miễn là kiếm được tiền thì cô sẽ gọi điện xin phỏng vấn.

- Nghi, sao em lại ngồi ở đây?

Ngẩng mặt rời khỏi ứng dụng tìm việc làm, cô nhìn thấy Khả Như. So với gặp ở quán bar thì gặp như này trông chị ấy đẹp hơn nhiều. Cuộc sống nơi ánh đèn mờ dường như đã nuốt đi con người thật của họ.

- Chị đi đâu qua đây vậy? Em ngồi hóng gió thôi.

Khả Như ngồi xuống bên cạnh, dựa vào vai Cảnh Nghi thân mật.

- Có lúc nào em thấy mệt mỏi với cuộc sống này không?

- Sao chị lại hỏi vậy?

- Có lúc chị chẳng biết cuộc sống này có ý nghĩa gì nữa. Nếu không vì mẹ chị thì chắc chị chẳng thiết sống nữa.

Cảnh Nghi giật mình, nghiêng mặt nhìn người bên cạnh, hồ nghi.

- Có phải chị đã xảy ra chuyện gì không?

- Em có biết chị sợ ra đường vào ban ngày không? Có lẽ làm việc ban đêm mãi rồi thành ra sợ ánh sáng, sợ sẽ nhìn thấy con người thật của mình.

Cảnh Nghi khoác vai Khả Như bóp nhẹ.

- Lúc nãy nhìn thấy chị em chẳng nhận ra nữa. Em thích chị như này, bình dị và gần gũi. Mỗi người một hoàn cảnh, biết làm sao bây giờ hả chị? Trời sinh ra chị em mình còn có chút nhan sắc đấy chứ nếu xấu nữa chắc thảm lắm nhỉ?

Khả Như bật cười, với người bán hàng rong lại gần mua bánh rán.

- Hắn ta có tìm em không?

Chẳng cần nói Cảnh Nghi cũng biết "hắn" ở đây là ai? Từ lúc vận đen liên tục xuất hiện thì sự xuất hiện của hắn là đen đủi nhất. Sau đêm hôm ấy, hắn không còn làm phiền cô nữa. Có lẽ sự cự tuyệt của cô đã có kết quả rồi.

- Không, anh ta thiếu gì phụ nữ chứ? Tìm em làm gì?

- Ừ, anh ta vẫn đến bar với các cô em xinh đẹp thôi. Dạo gần đây chị thấy mọi người nói chuyện, gu của anh ta là con gái trẻ đẹp và đặc biệt phải còn trinh.

Cảnh Nghi vừa ăn bánh vừa cười.

- Em sắp già rồi, may quá!

- Những kẻ có tiền có những gu chơi thật quái dị. Liệu có ngày họ gặp quả báo vì yêu không?

- Chị nghĩ có không? Những người ấy làm gì có trái tim mà biết yêu chứ?

Hai chị em ngồi luyên thuyên một hồi, Cảnh Nghi theo Khả Như về nhà chơi. Trong căn nhà cấp 4, người phụ nữ mù ngồi nhặt rau. Nghe thấy tiếng con về liền nở nụ cười hiền hậu.

- Khả Như, con về đấy hả?

- Dạ, mẹ.

- Con chào bác

Cảnh Nghi ngồi xuống, cũng nhặt rau với bà.

- Mẹ, đây là Cảnh Nghi, bạn con. Cô gái này rất xinh và nhân hậu nữa.

- Chị khen em thừa đấy hả?

Sau bữa cơm trưa, Cảnh Nghi xin phép ra về để đi học. Vì thời gian còn sớm nên cô bắt xe buýt qua phòng tranh xem chị làm việc nhưng khi vừa đến đã thấy chị được đón đi bởi một người đàn ông lạ mặt. Cô chết lặng nhìn theo, muốn gọi mà lại không thể thành lời.

Ngày nào, Cảnh Nghi cũng đi qua phòng tranh để nhìn Cảnh Anh. Từ khi đi làm, tinh thần chị đã tươi tỉnh hơn nhiều. Về nhà chị cười nói nhiều hơn nên Cảnh Nghi không nỡ hỏi về người đàn ông mình đã nhìn thấy. Có thể cô quá đa nghi, chị có bạn bè hay người yêu cũng tốt, như thế cuộc sống sẽ bớt tăm tối hơn.

Mùa đông gió lạnh buốt, từng cơn gió lùa đến rét cắt da cắt thịt, Cảnh Nghi vẫn đứng trên ban công để đợi Cảnh Anh. Hôm nay phòng tranh tổ chức liên hoan mừng triển lãm thành công nên chị dặn cô không cần đến đón.

Điện thoại vang lên, cô chạy vào phòng nhìn thấy số của Khả Như thì hơi ngạc nhiên.

- Cảnh Nghi, em đến Phồn Hoa ngay đi.